Hotline : 0938 784 795
Văn Hóa Bếp

Văn Hóa Bếp

Nghệ Thuật Bếp - 17/03/2017 - 0 bình luận

Đó là một thành kiến trong nhiều người khi cho rằng đầu bếp vốn là những người căng thẳng, nóng nảy và hay chửi bới. Nhiều thông tin, hình ảnh trên internet và chương trình tv cũng đã chỉ ra điều này (tôi không nói đến những chương trình dạy nấu ăn nhạt nhẽo mà luôn có 1 đầu bếp hiền từ và chậm rãi đứng cạnh 1 bạn MC xinh xắn nhưng luôn thốt ra những câu hỏi ngu xuẩn). Đặc biệt với những người đã trực tiếp trải nghiệm làm việc trong những căn bếp thì ít nhiều cũng cảm thấy điều đó. Thực ra thành kiến này khá đúng. Thông thường thì làm hàng tấn việc trong một nơi nóng nực, đông người và khó chịu thì có lẽ không cần thiết phải là đầu bếp để trở nên căng thẳng và nóng nảy.

Những người ngoài cuộc nhìn vào có lẽ sẽ không thực sự hiểu tại sao chúng tôi lại có thể kinh khủng như vậy, làm việc với nhau mà lúc nào cũng như sắp giết nhau tới nơi rồi. Nhưng những đầu bếp đã có kinh nghiệm thì đều thấy điều này là bình thường. Có thể tối ngày hôm nay tôi và đồng nghiệp chửi nhau nảy lửa giữa buổi phục vụ căng thẳng nhưng sang ngày hôm sau mọi chuyện lại bình thường, công việc lại tiếp tục, chúng tôi lại vui vẻ (có phải đây là lí do mà phần lớn đầu bếp chuyên nghiệp là nam giới?). Đầu bếp chúng tôi chửi nhau không phải là để hạ nhục hay phỉ báng gì, chúng tôi chửi nhau là để xả stress, để thức tỉnh lẫn nhau mà làm việc cho tốt và để ép nhau đến giới hạn nhằm đạt hiệu quả công việc cao nhất. Mà thực ra chửi đã là hình thức nhẹ, ném xoong ném chảo hay đập bàn đá ghế cũng hoàn toàn có thể xảy ra bất kì lúc nào. Tôi nghĩ để đứng vững được trong bếp thì cần một phẩm chất mạnh, và khi đã trải qua môi trường bếp kha khá thời gian thì mọi người còn trở nên mạnh mẽ hơn nữa, kể cả là đàn ông hay phụ nữ. Muốn trở thành một người cực kì mạnh mẽ, nếu không đi theo quân đội thì hãy vào bếp.

Thế nhưng điều này không đồng nghĩa với việc cứ phải nóng tính thì mới là đầu bếp giỏi; cứ phải chửi bới thật nhiều mới ra dáng một ông chef đáng nể. Tôi nhận thấy quan điểm sai lầm này ở nhiều người, kể cả những chef lớn mà tôi đã gặp. Ý tôi ở đây là có những người lạm dụng việc chửi bới quá nhiều trong làm việc với đội ngũ bếp của mình. Một căn bếp lúc nào cũng căng thẳng, cook lúc nào cũng lấm lét sợ chef chửi, chef thì hơi một chút là "FUCK!" hoặc "Đ*t mẹ!" thẳng vào mặt cook thì công việc sẽ không thể nào được tốt nhất. Đồng ý là thúc ép mọi người đến giới hạn để đạt được hiệu quả là việc nên làm, nhưng ép ghê quá và lúc nào cũng ép thì lại phản tác dụng, giống như con giun xéo lắm cũng quoằn. Khi chef bắt đầu mở miệng chửi câu đầu tiên, điều xảy ra trước hết sẽ là các đầu bếp dưới cảm thấy sợ và bắt đầu luống cuống. Càng chửi nhiều những cái đó càng tăng, ảnh hưởng đến đồ ăn càng lớn. Tất nhiên cũng có nhiều đầu bếp kinh nghiệm dày dặn nên có tinh thần thép, vẫn giữ vững được phong độ, nhưng thép đến đâu cũng vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều. Tôi đã từng làm việc trong những căn bếp không hề có tiếng chửi rủa và những "chiến trường" bếp, cộng với việc bản thân cũng từng làm chef; tôi nhận thấy rằng nếu biết điều khiển và lãnh đạo, không cần đến việc chửi bới ta vẫn có thể đạt được hiệu quả cao trong công việc. Tôi thực sự rất ngán ngẩm cảnh các chef làm việc thì ít chửi thì nhiều, công việc cũng không đáng là bao, mới bắt đầu dồn dập và chóng mặt một chút đã gào lên làm cả bếp đã loạn còn loạn thêm, điều này ảnh hưởng rất xấu đến những người trẻ đi sau. Theo tôi, sử dụng những cách thức nhẹ nhàng thì con người ta sẽ dễ tiếp thu và làm theo hơn. Nếu chửi thì cũng cần nghệ thuật; phải đúng người, đúng nơi, đúng lúc và quan trọng là đúng cường độ thì người ta mới nể, không thì trông chef không khác gì mấy người ngồi ngoài chợ chửi miết tối ngày.

Còn các bạn vẫn đang theo đuổi con đường bếp, nếu các bạn có chef như vậy thì đừng trở thành người như ông ấy. Tôi không nói đến việc không chửi, theo tôi thì càng cố gắng kiềm chế được việc chửi người khác bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu, có nhiều cách để phê bình mà. Nhưng cũng đừng hiền từ quá, cái gì sai phải nói, cái gì không ổn phải bảo, thằng nào ngu phải xử lí rắn. Phải "cứng" thì mới làm bếp được. Làm người ta sợ nể vẫn hơn là sợ sệt hoặc tệ hơn là không sợ chút nào.

Những điều tôi nói đến ở trên đều là về những hành động chửi nhắm vào người khác. Còn nếu như là chửi thề để xả stress như kiểu chửi miếng thịt hay cọng rau thì mình cứ việc chửi cho sướng mồm, càng nhiều càng tốt không phải ngại, miễn là chửi đồng nghiệp vừa thôi là tốt rồi...

trừ khi bạn là Gordon Ramsay đang làm việc trong Hell's Kitchen, khi đó thì bạn thích làm gì cũng được hết.

Tags

Tin tức liên quan