Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 50 - 51)

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 50 - 51)

Ngọc Sơn Carving - 12/08/2020 - 0 bình luận

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 50 - 51)

 

Chương 50: Đỗ Phi xảy ra chuyện


 

Buổi chiều ngày thứ hai, Lục Trần và Hứa Thư mình đang chuẩn bị đến tham dự buổi đấu giá của thành phố thì điện thoại của anh đổ chuông.

“Anh Trần, hôm nay em gặp anh Phi, anh ấy đến hộp đêm Sakura cùng với mấy người nữa, em thấy sắc mặt của anh ấy rất khó coi, em chào anh ấy nhưng anh ấy không đáp lại." Người gọi điện thoại đến là Từ Kinh.

“Cậu ấy đi cùng với ai?" Lục Trần hỏi.

“Người của Cổ Thần, mấy người đó em đã từng gặp qua rồi." Từ Kinh đáp.

“Cổ Thần?" Lục Trần nhíu mày.

Cổ Thần của Thanh Long hội hiện đang là thể lực ngầm mạnh nhất ở Du Châu.

Đương nhiên, điều khiển Lục Trần nhíu mày là Cổ Thần trước đây là người đắc lực nhất dưới trướng của Đỗ Phi.

Anh ấy biết Đỗ Phi đã rút lui khỏi giang hồ rồi, nguyên nhân lớn nhất là vì vợ cậu ấy, tiếp đến là sự phản bội của Cổ Thần cũng khiến cậu ấy nản lòng thoái chí.

Giờ Cổ Thần lại đến tìm Đỗ Phi, nhất định là có chuyện không hay rồi.

“Tôi biết rồi, lát nữa đợi tôi ở cửa Sakura, tôi qua đó xem sao." Lục Trần nói rồi liền tắt điện thoại.

Đỗ Phi là một trong những người bạn ít ỏi ở Du Châu mà anh ấy có thể tin tưởng, Đỗ Phi xảy ra chuyện, anh ấy nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

“Hai người đến buổi đấu giá không vấn đề gì chứ?" Lục Trần hỏi Hứa Thư Đình và Vương Duy.

“Chắc chắn là không có vấn đề gì, nhưng nếu như cả bốn đại gia tộc cùng ra nâng quá đáng thì chúng tôi có nên chấp nhận không?" Vương Duy nói.

“Nếu bọn họ nâng giá, chúng ta cứ nhường cho bọn họ là được, dù sao tôi cũng thấy cũng không hơn được hai mươi triệu nhân dân tệ đầu." Hứa Thư Đình lắc đầu nói.

“Cũng đúng, khu đất đó bình thường mà mua cũng chỉ khoảng hơn mười triệu chút thôi, tôi thấy kể cả là tứ đại gia tộc cũng không dám dễ dàng nâng giá, bởi vì nếu quá hai mươi triệu, bọn họ có mua cũng sẽ chịu thiệt." Vương Duy gật đầu đáp lại.

“Ừ, không vượt quá ba mươi triệu, nếu như bọn họ nâng lên đến ba mươi triệu, cứ để họ mua." Ba mươi triệu là con số có thể chấp nhận được, chủ yếu là Lục Trần không muốn kéo dài nữa, cho dù anh ấy có nhiều tiền cũng không muốn trở thành loại tiêu tiền như cỏ rác.

Anh ấy cũng có thể chọn biện pháp mạnh hơn nhưng trước đây anh ấy muốn quan chức thành phố phối hợp nhiều hơn nên cũng muốn cho bọn họ một chút lợi ích.

Trên đầu anh ấy lúc nào cũng có một thanh kiếm chực chờ chém xuống nên anh ấy chỉ muốn càng nhanh chóng trở nên mạnh mẽ càng tốt.

Cả hai người đều gật đầu sau đó liền lên xe đi đến hội trường buổi đấu giá.

Sau khi hai người rời đi, Lục Trần cũng lên xe của mình.

Anh ấy cũng chưa vội vàng đi ngay mà gọi điện thoại cho Thủy Hử Tam Kiệt trước.

“Đem tất cả người có thể đem theo, nửa tiếng sau tôi muốn các cậu bao vây trọn hộp đêm Sakura." Lục Trần trực tiếp nói.

“A, Lục thiếu gia hộp đêm Sakura là địa bàn của Thanh Long hội, chúng tôi và bọn họ không cùng một khu vực, đồng thời cũng là nước sông không phạm nước giếng, cậu đang chuẩn bị chiến đấu với họ sao?" Tống Hải ngẩn ra, có chút ngờ vực hỏi.

Thanh thế của Thanh Long ội mạnh hơn họ rất nhiều, bọn họ không đầu lại được với Thanh Long hội, nếu đúng là như thế thật thì Tống Hải có chút sợ hãi thật.

“Tôi nói bao vây ở đây là bao vây trong âm thầm thôi, đương nhiên nếu như người của các cậu bị bọn họ phát hiện thì cứ chuẩn bị đầu một trận thôi." Lục Trần lạnh lùng lên tiếng, nói xong liền tắt máy.

Anh ấy bây giờ đúng là càng ngày càng thất vọng với Thủy Hử Tam Kiệt.

Ba mươi phút sau, Lục Trần đã đến cửa Sakura, Từ Kinh đã ở đó đợi anh ấy rồi.

“Anh Trần." Từ Kinh đi đến chỗ Lục Trần

“Đi, xuống tầng hầm 2." Lục Trần gật đầu sau đó đi trước bước vào trong hộp đêm Sakura.

Tầng 1, 2, 3 đều để làm quán bar, buổi tối sau 7h mới bắt đầu kinh doanh, tầng hầm 1 để làm chỗ để xe, tầng hầm 2 chính là sòng bạc.

Tầng hầm thứ 2 lúc nào cũng hoạt động, cũng là nơi kiếm tiền của Thanh Long hội, chỉ mỗi tầng hầm 2 này thôi mỗi tháng cũng có lợi nhuận hơn triệu nhân dân tệ, cộng thêm thu nhập từ quán bar, toàn bộ lợi nhuận của Sakura mỗi tháng cơ bản khoảng trên dưới 4 triệu nhân dân tệ

Đây cũng là chỗ dựa lớn nhất cho sức mạnh độc đại của Thanh Long hội tại Du Châu.

Hai người đến tầng hầm 2 thì thấy cả một đám con nghiện cờ bạc đang đắm chìm không lối thoát.

Có người thì mặt mũi phờ phạc, kẻ thì mặt mày rạng rỡ.

Nhưng chỉ cần là đánh bạc thì đều mười ván thua chín ván rồi, hơn nữa còn là

trong sòng bạc muốn thắng được tiền e rằng còn khó hơn cả trúng xổ số.

“Người anh em, muốn chơi cái gì?" một người đàn ông to cao vừa nhìn thấy hai người Lục Trần liền cười đon đả hỏi.

“Gọi Cổ Thần đến gặp tôi." Lục Trần bình tĩnh nói.

Sắc mặt người đàn ông chợt thay đổi, trầm giọng nói: “người anh em, muốn đánh bạc thì ngoan ngoãn chơi, không muốn thì mời ra ngoài, chỗ chúng tôi không có Cổ Thần Cổ Long gì cả."

“Ồ vậy sao? Vậy được, tôi đến chơi vài ván vậy." Lục Trần cười nhạt, chỗ này là cây kiếm tiền của Thanh Long hội, anh ấy không tin sau khi thắng hết tiền ở chỗ này mà Cổ Thần vẫn không xuất hiện.

Lục Trần muốn đánh bạc, sắc mặt của người đàn ông to cao lại trở nên nhiệt tình lên hẳn.

“Người anh em, anh muốn chơi cái gì?" người đàn ông cười cười hỏi.

Chơi xúc xắc đi, tôi chỉ biết chơi trò đó thôi." Lục Trần lạnh nhạt nói.

“Được, mời theo tôi." Nói rồi người đàn ông dẫn đường cho hai người Lục Trần đến khu vực chơi xúc xắc.

Tại khu vực chơi xúc xắc, một người đàn ông trung niên có đôi mắt tinh anh đang tựa người ra ghế uống trà, dáng vẻ trông rất thư giãn.

Ban ngày người đến chơi không đồng, cho nên những nhân viên tại khu vực chơi xúc xắc đều khá nhàn rỗi.

"Sư phụ Triệu, người anh em này muốn chơi xúc xắc." người đàn ông nói với nhà cái.

Nhà cái ngẩng mặt lên nhìn Lục Trần và Từ Kinh một cái phát hiện hai người đều ăn mặc rất bình thường, không giống như người có tiền, nên có chút mất hứng thú.

Phải biết rằng hắn ta là nhà cái ở sòng bạc của Thanh Long hội, căng thẳng được nhiều tiền, thì tiền hoa hồng càng cao, nếu người chơi đặt cược ít quá hắn ta cũng không hứng thú.

“Mỗi lần đặt không dưới năm nghìn tệ, dưới năm nghìn không chơi." Nhà cái Triệu lạnh nhạt nói.

“Được." Lục Trần ngồi vào một chiếc ghế bên bàn cược, lấy ra một tấm thẻ đưa cho Từ Kinh.

“Cậu đi đổi 1 triệu phỉnh trước đã, mật khẩu là sáu số 9."

Từ Kinh gật đầu, sau đó cầm thẻ ngân hàng đi đổi phỉnh cùng người đàn ông kia.

Người đàn ông đó nói thì thầm với nhà cái Triệu, đây đúng là khách hàng lớn.

Mặc dù bình thường cũng có không ít người có tiền đến chơi, nhưng mới đầu đã đổi ngay một triệu tệ như Lục Trần thì đúng là rất ít, làm chí đến nửa năm nay bọn họ cũng chưa từng gặp qua.

“Đem một ly trà cực phẩm đến bàn này." Người đàn ông không nói đến lời thứ hai lập tức dặn dò nhân viên phục vụ rồi mới cùng Từ Kinh đi đổi phỉnh.

Triệu sư phụ nhìn chằm chằm Lục Trần vài phút mới ngồi xuống đối diện với anh ấy.

Tên tiểu tử này đúng là không thể nhìn ra được hóa ra lại là một tên lắm tiền như vậy.

Có điều có nhiều tiền thì càng tốt, chỉ cần ngồi vào bàn của ông đây, có bao nhiêu tiền thì hôm nay ông cũng phải khiến cậu để lại tất cả mới có thể đi được.

“Tiên sinh, mời dùng trà." Rất nhanh đã có một cô gái cực kỳ xinh đẹp mang trà đến trước mặt Lục Trần.

Bình thường những người mà được sòng bạc mời trà đều là những nhân vật lớn thường xuyên đến chơi, cho nên những người đang chơi xung quanh đều lần lượt quay lại nhìn, chuẩn bị mở một cuộc đấu hay rồi.

“Đặt cái gì? Lớn nhỏ một cược hai, chọn số thì một cược 10." Thấy Từ Kinh sau khi đi đổi phỉnh, nhà cái Triệu liền hỏi.

“Cược số đi. Kích thích một chút." Lục Trần nhẹ nhàng nói.

“Được." Triệu sư phụ mắt sáng lên, liền bắt đầu lắc xúc xắc.

Hai mắt Lục Trần nhắm hờ, tập trung tinh thần lắng nghe.

Thuận theo tiếng xúc xắc trong ống lắc vang lên, tại trái của anh ấy cũng chấn động nhè nhẹ theo.

Pang!

Nhà cái Triệu úp cái ống xúc xắc xuống bàn.

“Mấy điểm, cược bao nhiêu?" nhà cái Triệu hỏi.

“Bảy điểm, cược một triệu." Lục Trần suy nghĩ một giây đáp lại.

Cược một triệu, đoán điểm sao?

Đám đông xung quanh kinh ngạc một phen, đây đúng là một canh bạc thật sự.

Triệu sư phụ cũng hết sức kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền cười nói:

“Nhìn cho kĩ nhé, tôi mở đây."

Hắn ta nói rồi nhẹ nhàng nhấc cái ống lắc lên.



 

Chương 51: Gian lận

 

Nắp dần dần được mở ra, người xung quanh khựng lại nhìn xuống, là một, hai và bốn.

Quả nhiên là bảy điểm.

Lục Trần thắng!

"Mẹ nó, đến đoán điểm cũng thẳng, đây là cái thể loại may mắn gì chứ?

"Mới ván đầu đã thắng chín trăm vạn rồi, may mắn thế này ai đợi lại được!”

"Ừ, thằng ranh này chỉ ra có một trăm vạn, một lúc sau đã biến thành một ngàn vạn, mẹ nó!”

Tuy không phải bọn họ thắng nhưng so với người thắng là anh thì mấy tên đang đánh bạc xung quanh còn hưng phấn hơn.

Tên to cao và Triệu sư phụ sắc mặt hơi biến đổi, là chín trăm vạn đó, mẹ nó chứ, tên tiểu tử này rốt cuộc là cái thể loại may mắn phân chó gì vậy?

Mấy con xúc xắc đó đương nhiên là của bọn chúng, cũng tự bọn chúng lắc, cho nên mới không nghi ngờ Lục Trần chơi gian lận.

Từ Kinh không ngờ anh lại đoán đúng, trong lòng cũng vui vẻ lên hẳn, lúc nãy khi Lục Trần đoán điểm trong lòng cậu cứ nghĩ lần này Lục Trần thua chắc rồi, vậy mà không ngờ mới vấn đầu tiên anh đã thắng rồi.

"Anh Trần, mới mở đầu đã may mắn rồi."

Từ Kinh kích động mà thu lại mấy con phỉnh về phía Lục Trần.

Nhìn thấy dáng vẻ kích động của Từ Kinh, tên to cao nhếch mép cười nhạt.

Thắng ván đầu tiên chính là mở đầu cho cuộc đời đầy bi kịch của một con nghiện cờ bạc.

Đợi chút nữa ông đây sẽ khiến bạn mày khóc không ra nước mắt.

Ván thứ hai bắt đầu, vẫn là đoán điểm số.

Triệu sư phụ bắt đầu lắc xúc xắc, mặt ông vẫn rất trịnh trọng, lắc xúc xắc vừa đủ một phút đồng hồ, sau đó mạnh mẽ úp xuống mặt bàn.

Và dĩ nhiên lần này vẫn là một trận chiến tâm lý, ông làm tăng lên cảm giác hồi hồi, cũng làm cho những người đang đánh bạc bị áp lực đè nén,

Còn với Lục Trần, từ nhỏ đã đi theo ông Vân luyện tập nghe gió đoán vị trí mười mấy năm, cho nên lúc này tại của anh so với mắt còn nhạy bén hơn.

Mắt anh khẽ nhắm, lúc tiếng xúc xắc bắt đầu vang lên, anh đã hoàn toàn dựa vào mười năm khổ luyện mà nắm chắc quy luật của ba viên xúc xắc.

"Mấy điểm? Cược bao nhiêu?" Triệu sư phụ không chớp mắt nhìn Lục Lai 1.

"Năm điểm, cược mười triệu." Lục Trần không cần suy nghĩ đem tất cả đồng xu đẩy ra.

Mẹ kiếp, 10 Triệu!

- Những tay cờ bạc khác nghe vậy cũng tập trung đến, không chơi nữa, một ván bạc cược đến cả ngàn vạn thế này lại còn là chơi đoán điểm, bọn hắn đánh bạc cả đời cũng chưa từng thấy, nên làm sao có thể bỏ qua màn kịch này chứ.

Dù chỉ là đến xem kịch nhưng bọn hắn cũng xem rất chăm chú.

Nhìn thấy Lục Trần bình tĩnh như thế Triệu sư phụ hơi không chắc chắn.

Đậu má lần này mà bị đoán trúng là đi tong một trăm triệu chứ chẳng đùa.

Một trăm triệu, là giới hạn của sòng...

À không, là giới hạn của Thanh Long hội rồi, lần này bọn hắn có thể nhà tan cửa nát không chừng.

"Mở đi, mở ra đi, mở đi..." Những tay cờ bạc xung quanh lần lượt gào thét, khẩn cho Triệu sư phụ áp lực rất lớn.

Ván này dù cho thế nào hắn cũng không được thua, không được phép thua.

"Không được thay đổi!” Triệu sư phụ đột nhiên hét lên một tiếng, tay đặt trên nắp cố ý lắc lắc, âm mưu khiến xúc xắc thay đổi vị trí.

Hắn tuy không tin Lục Trần có thể đoán trúng nhưng lẽ như Lục Trần may mắn lên đỉnh điểm thì sao.

"Nói rồi sẽ không thay đổi, ông không mở ra là có ý gì? Muốn gian lận hả?" Lục Trần đứng lên giữ lấy tay của Triệu sư phụ.

Triệu sư phụ tái mặt, hắn cảm thấy tay hắn như bị một cái kìm kẹp chặt làm hắn không thể động đậy.

"Mẹ nó, thằng nhóc này muốn làm gì, muốn gian lận hả?" Tên to con thấy thế liền muốn cắn trả Lục Trần, hắn giơ tay lên định túm lấy Lục Trần.

- Nhưng hắn chỉ vừa mới giơ tay lên đã | bị Từ Kinh khóa chặt cổ tay.

"Thả tạo ra!” Tên to con hét lên, định dùng tay trái còn lại nện vào mặt Từ Kinh.

Từ Kinh không gấp, dùng thêm lực bẻ cổ tay của hắn xuống.

"Á, bỏ ra, bỏ ra mau, sắp gãy tay rồi!” Tên to con cong người, đầu gối và xuống nền nhà, cả người cũng quỳ xuống đất.

"Mẹ nó, sòng bạc sắp bị phá rồi, anh em đánh chết bọn nó!” Mười mấy tên hung dữ trong sòng bạc nhìn thấy thế thì lũ lượt kéo đến, treo trên thắt lưng toàn là dao găm gậy gộc.

"Còn bước qua đây tao bẻ gãy tay hắn đấy." Từ Kinh khàn giọng hét lên, tay cũng tăng thêm lực bẻ cổ tay của tên to cao đến cực điểm,

"Mẹ nó, đừng có qua đây, đừng qua..." Tên to cao đau đến mức mặt mũi nhăn nhó, hắn cản giác như tay hắn sắp gãy rồi.

Mấy tên kia thấy vậy thì dừng lại nhưng cũng hung hăng nhìn chằm chằm Từ Kinh và Lục Trần.

Những tay cờ bạc khác nhìn thấy vậy cũng không lấy làm lạ, bọn hắn đã quen với mấy cảnh tượng này rồi, nhưng vẫn từ từ tránh xa Lục Trần và Từ Kinh.

Lục Trần vẫn nhìn chằm chằm Triệu sư phụ, cười lạnh nói: "Ông muốn tự mở hay tôi giúp ông mở?"

Nhìn thấy cả tên to cao kia cũng bị khống chế, Triệu sư phụ biết hôm nay gặp phải dân chơi rồi.

Nhưng nếu đã dám đến sòng bạc để cược một ván lớn như thế, mấy tên tép riu chắc chắn không dám đến.

"Tôi mở." Triệu sư phụ gật đầu nói.

Lục Trần nở một nụ cười nhàn nhạt, thả Triệu sư phụ ra.

Triệu sư phụ hít vào một hơi, từ từ mở nắp.

Là hai, hai và một.

Năm điểm!

Lục Trần lại đoán đúng rồi!

Mẹ nó, cái thể loại may mắn gì đây, có cần phải trâu bò như vậy không trời!

ấy tay cờ bạc bên cạnh cực kỳ hưng phấn xem kịch, chỉ có Triệu sư phụ là mặt mày đã tái mét.

Một trăm triệu đó!

Sư phụ Triệu sắp hít thở không thông rồi.

Hắn tuy có chút thủ đoạn, nhưng cũng chỉ khống chế được điểm cao hay thấp thôi.

Còn muốn khống chế được điểm số xúc xắc thì hắn không có bản lĩnh này.

Nếu như hắn có bản lĩnh khống chế điểm xúc xắc đó, thì hắn còn ở cái nơi nhỏ xíu này làm cái sao, đi Las Vegas không phải sẽ kiếm được nhiều tiền hơn à.

"Mẹ nó, mày dám chơi gian lận!” Một trăm triệu là giới hạn của Thanh Long hội rồi, dù Lục trần không gian lận thì hắn cũng không thừa nhận, nếu không sẽ tiêu đời.

"Bẻ gãy tay của hắn." Lục Trần nghe vậy bèn ngồi xuống, cầm tách trà lên từ từ uống.

Từ Kinh gật đầu, thả tay của tên to cao ra một bước chạy đến chỗ Triệu sư phụ.

"Mày muốn làm gì?" Triệu sư phụ vội vàng lùi lại.

Từ Kinh nhanh nhẹn bắt lấy tay hắn vặn một cái.

Rắc!

Tiếng xương bị bẻ gãy nghe thanh thoát một tiếng khiến cho cả sòng bạc thoáng chốc yên lặng như tờ.

Đến lúc này cả sòng bạc mới ý thức được, hai người bọn anh đến đây không chỉ đơn giản là đi đánh bạc.

Đây rõ ràng là đến phá sòng bạc. Triệu sư phụ đau đến bất tỉnh nhân

"Mẹ nó, đánh chết bọn nó cho tao!” Tên to cao vừa được thả ra đã nổi khùng hét lên, mấy tên lâu la trong sòng nghe lệnh xong về phía Lục Trần và Từ Kinh.

Lục Trần vẫn bình thản uống trà, còn tựa lưng vào ghế.

Chỉ là mấy tên tép riu, anh tin Từ Kinh sẽ xử lý gọn gàng bọn chúng.

Vài tên vừa mới chạy đến cậu đã lập tức ra trước nghênh chiến.

Bôp!

Tên đầu tiên bị Từ Kinh cầm một cái ghế đẩu phang vào đầu, tên kia không kịp nói gì bất tỉnh tại chỗ.

Người trong vòng thấy vậy cũng vội lùi lại một bên.

Chỉ thấy Từ Kinh như một con rồng đang chơi đùa, mười tên cũng không làm gì được cậu, còn bị cậu nhanh như chớp đánh gục.

"Này anh bạn, cậu biết đây là địa bàn của ai không?" Tên to cao kia hung hãn nhìn Lục Trần.

"Địa bàn của ai?" Lục Trần lạnh nhạt nói.

"Đây là địa bàn của Thanh Long Hội, cậu dám đến đây gây chuyện không sợ anh Thần khiến cậu sống không bằng chết à?" Tên cao uy hiếp nói.

"Cổ Thần hả? Tôi đã nói kêu hắn đến gặp tôi, nếu như nghe tôi thì chuyện này đã không xảy ra rồi.” Lục Trần cười châm biếm.

"Được lắm, cậu ngon đấy." Tên to cao lấy điện thoại ra gọi cho đại ca Cổ Thần của bọn hắn.

Tags

Tin tức liên quan