Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 42 - 43)

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 42 - 43)

Ngọc Sơn Carving - 12/08/2020 - 0 bình luận

 

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 42 - 43)

 

Chương 42: Bí Mật

 

Ông Vân tên là Vân Chung Kỳ, đã ở trong nhà họ Lục hơn 20 năm. Từ khi bắt đầu biết nhớ chuyện, Lục Trần đã theo ông tu tâm dưỡng tính, học cờ vua, trà đạo và các kỹ thuật dưỡng sinh.

Lục Trần từng gọi ông là sư phụ, nhưng ông đã từ chối.

Cả hai vừa là thầy trò vừa là bạn bè.

Đột nhiên nhìn thấy ông Vân, sự khó chịu trong lòng Lục Trần liền biến mất.

"Ta biết con sẽ quay lại sau một vài ngày." Ông Vân mỉm cười nhẹ và nói.

"Thầy Vân, chuyện gì đang xảy ra, bố con đã đi đầu, tại sao ông ấy lại đưa ra lựa 

chọn này?" Lục Trần hỏi trực tiếp.

"Ông ấy đã đi đầu, giờ chưa phải là lúc để nói với con, còn lý do tại sao ông ấy đưa ra lựa chọn này, cũng chỉ vì bảo vệ con." Ông Vân nói.

"Bảo vệ con?" Lục Trần bối rối.

"Con có biết tại sao bố con đến kinh thành một mình và xây dựng một doanh nghiệp gia đình lớn như vậy ở kinh thành không?" Ông Vân hỏi.

Lục Trần lắc đầu. Khi anh còn nhỏ, anh không cảm nhận được nhiều. Sau khi bỏ nhà ra đi, mỗi lần anh nhớ đến gia đình, anh mới ngưỡng mộ cha mình từ tận đáy lòng.

Theo hiểu biết của anh, 30 năm trước, bố anh đến kinh thành một mình và chỉ trong 20 năm ngắn ngủi, ông đã xây dựng gia tộc họ Lục có thể được xếp hạng trong top nằm ở kinh thành hiện nay.

Chỉ là Lục gia chỉ có một chi của ông ấy. Anh không có bất cứ anh chị em hay chú bác, dẫn đến gia đình họ Lục có hơi đơn độc trong năm gia tộc lớn.

Có thể nói rằng trong mắt một số đại gia tộc khác, Lục gia không được coi là một gia tộc đúng nghĩa.

"Bởi vì ông ấy là con trai cả trong gia đình họ Lục, ban đầu ông ấy là người thừa kế mạnh nhất của gia đình họ Lục, nhưng vì lý do nào đó, ông đã từ bỏ và rời bỏ Lục gia, giống như cha của con, đừng nói là trong tay ông ấy có rất nhiều tiền, dù ông ấy không có đồng nào trên người, ông ấy vẫn có thể khởi nghiệp từ bàn tay trắng dựa vào chính tài năng của mình." Lão Vân nói.

"Lục gia? Con chưa từng nghe về một gia đình họ Lục nào có thể lực cả? Đó có phải là một gia tộc được tạo ra bởi ông của con không?" Lục Trần tự hỏi.

"Nhà họ Lục thực sự là một gia tộc bí ẩn, không phải do ông của con gây dựng nên, mà bởi ông của ông nội con sáng lập ra." Ông Vân lắc đầu.

"Đây ..." Lục Trần đã rất sốc trong lòng đến nỗi anh luôn nghĩ rằng ông mình đã chết, chỉ còn sót lại bố và anh trong gia tộc, không nghĩ tới, bố anh cũng đến từ gia tộc Lục thị.

"Vậy, gia tộc Lục Thị ở đâu?" Lục Trần hỏi lại.

"Các thứ đó con cứ mặc kệ, tốt hơn hết là đừng hỏi bây giờ, con chỉ cần biết, ngay cả gia tộc Rothschild cũng phải phải vâng lời trước mặt gia đình họ Lục là được." Ông Vân lắc đầu.

Gia tộc nắm giữ tài thế giàu có lớn nhất thế giới, gia tộc Rothschild, phải lùi bước khi nhìn thấy Lục gia ư??

Lục Trần mở miệng, Lục gia lợi hại như thế sao?

"Sau đó... bố con đã quay về Lục gia." Lục Trần sau một hồi mới tập trung được lại.

"Có thể phải, có thể không, ta không biết ông ấy đã đi đầu, nhưng chắc là có liên quan đến mẹ cả của con." Ông Vân vẫn lắc đầu.

"Mẹ cả của con?” Lục Trần lại ngạc nhiên.

"Bố con đã kết hôn trước khi rời khỏi nhà. Ông ấy đã bỏ đi cũng vì sự ép buộc của mẹ cả con. Để ta nói cho con biết sự thật. Mẹ con gặp tai nạn xe là do mẹ cả con sai khiến người làm đó, còn muốn giết luôn con, nhưng phản ứng của mẹ con nhanh nhẹn, nên đã cứu được con." Ông Vân nói.

Trái tim của Lục Trần run lên, nắm đấm của anh chầm chậm nắm chặt, ánh mắt lóe lên một ý nghĩ giết người.

 

"Đây chắc là lý do tại sao bố của cậu giải tán sản nghiệp nhà họ Lục và nói với cậu rằng đừng quay về kinh thành. Hơn nữa ít người biết rằng cậu đang ở Du Châu. Miễn là cậu khiêm tốn một chút ở Du Châu, sẽ không có ai tìm thấy cậu. Phải rồi, sau khi cậu bỏ nhà ra đi, bố cậu đã tạo ra hiện tưởng giả rằng cậu đã chết ở Kinh thành, vì vậy nếu cậu không xuất hiện, không ai biết được sự tồn tại của cậu." Ông Vân nói.

Lục Trần nghiến răng, hỏi một lúc lâu: "Thầy Vân, nếu con muốn trả thù cho mẹ bây giờ, cơ hội lớn không?"

"Không có cơ hội nào cả. Gia đình của mẹ cả con cũng là một gia đình có thể lực. Ngược lại nếu con xuất hiện, chưa tìm thấy họ, thì con đã là một người chết rồi." Ông Vân lắc đầu, và khẳng định nói

"Nhưng, con không cam tâm!" Nghĩ đến hình ảnh đau khổ của người mẹ vì cứu mình mà bị chiếc xe tải đâm thẳng nghiên nát, ngọn lửa hận thù trong lòng Lục Trần lại bùng cháy dữ dội.

 

Lúc đó, anh đổ lỗi cho trách nhiệm này cho bố anh Lục Thiên Hành Chính bổ anh đã không đến đón anh, mới dẫn đến sự hy sinh của mẹ anh.

 

Bây giờ có vẻ là dù không có tai nạn xe hơi vào ngày hôm đó, mẹ anh vẫn sẽ bị giết chết.

"Nếu con muốn trả thù, cậu chỉ có thể dựa vào chính mình, còn đối với gia đình họ Lục mà nói, con sẽ không được họ chấp nhận, hơn nữa liệu con có thể quay lại gia đình họ Lục để nhận lại tổ tiên hay không vẫn là một vấn đề." Ông Vân nói.

Nắm đấm của Lục Trần siết chặt, trong lòng có chút không cam tâm.

Anh không quan tâm nhiều đến c có nhận tổ tiên hay không, dù sao, trong hơn 20 năm, trong ý thức của anh đã không có sự tồn tại Lục gia.

Anh chỉ muốn trả thù cho mẹ.

"Vì vậy, con nên quay về Du Châu đi. Đừng đến kinh thành lần nữa, và càng đừng nghĩ đến chuyện trả thù. Trừ khi..." Ông Vân lắc đầu và không nói gì thêm.

"Trừ khi cái gì?" Lục Trần nhìn chằm chằm vào ông Vân và hỏi.

"Trừ khi một ngày nào đó con có thể trở thành người đứng đầu gia đình họ Lục, ít nhất cậu phải trở thành người thừa kế mạnh nhất của thế hệ sau của gia tộc họ Lục, nhưng điều này không thể nào xảy ra. Gia đình họ Lục sẽ không thừa nhận con, cho dù họ cho phép con công nhận tổ tiên, con vẫn còn hàng tá anh em họ hàng. Họ đều là những người giỏi giang, con không có cơ hội nào cả." Ông Vân nói.

"Về đi, sau này đừng đến kinh thành nữa, vì con đã là một người đã chết ở thủ độ. Nếu con để người của một số gia tộc lớn ở thủ đô nhận ra, tin tức con vẫn còn sống sẽ rất nhanh đến tại mẹ cả của con.” Ông Vân nói tiếp.

Lục Trần cảm thấy rất ngột ngạt, uất ức xưa nay chưa từng có.

"Vâng, con biết rồi." Lục Trần hít một hơi thật sâu và nói lời tạm biệt với Ông Vân.

Sau khi rời biệt thự nhà họ Lục, Lục Trần đã mua một bó hoa và một ít trái cây, và bắt taxi đến nghĩa trang.

Quỳ trước ngôi mộ của mẹ mình và chạm vào tên của mẹ trên bia mộ, đôi mắt của Lục Trần trở nên ướt đẫm ngay khi nhìn vào.

 

"Mẹ ơi, con xin lỗi, mấy năm qua con đã giận bố, chưa từng đến thăm mẹ, là con bất hiếu..."

"Mẹ ơi, con đã kết hôn, còn có một cô con gái đáng yêu. Lần tới con sẽ đưa vợ và con gái đến thăm mẹ. Nếu mẹ còn ở đây, chắc chắn sẽ thích họ lắm."

"Mẹ, con đã biết rằng tên hung thủ đã giết mẹ năm xưa, là vợ cũ của bố. Con nghĩ mẹ chắc cũng biết bà ta. Ông Vân nói rằng bà rất mạnh, gia tộc bà ta cũng rất mạnh. Thậm chí lần này bố con giải tán gia tộc rời đi, cũng tại bà ta.

Nhưng cho dù bà ta có mạnh mẽ nào, dù có lấy đi mạng sống của con, thì những năm còn lại trong cuộc đời, con chắc chắn sẽ trả thù cho mẹ!

"Con sẽ không để mẹ luôn ôm hận dưới chín suối đầu!"

"Mẹ, con phải đi đây, Ông Vân nói con rất nguy hiểm nếu ở Kinh Thành, hiện giờ con vẫn rất yếu thể. Khi con mạnh mẽ rồi, việc đầu tiên là trả thù cho mẹ trước."

Lục Trần nói xong, khẩn quỳ lạy ba cái, đứng dậy chùi đi nước mắt, quay lưng chuẩn bị rời khỏi.

Thấy một cô gái trẻ tuổi đôi mươi đứng sau lưng anh nhìn anh.



 

Chương 43: Khủng hoảng gia tộc của ông ngoại


 

“Vũ Hàm?"

Lục Trần nhìn thấy người cô gái, vô thức mở miệng.

Cô gái này chính là em họ của anh Mạc Vũ Hàm.

"Anh là anh Trần?” Mạc Vũ Hàm ngây người nhìn vào Lục Trần, có một chút không thể tin được.

"Ừ, chính là anh, anh đã đến thủ đô." Lục Trần gật đầu.

"Không phải cậu chú nói rằng anh đã chết rồi sao?” Mạc Vũ Hàm tự hỏi.

"Ở thủ đô, anh thực sự đã chết rồi."

Lục Trần không giải thích chi tiết lý do. Anh tin rằng với đầu óc óc của Mạc Vũ Hàm. chắc chắn cô ấy sẽ đoán được lý do.

Quả nhiên, Mạc Vũ Hàm gật đầu. Mặc dù không rõ nguyên nhân, cô nghĩ rằng phải có một lý do đặc biệt nào đó, Lục Trần mới giả chết ở thủ đô.

"Hôm nay là ngày giỗ của cô, gia đình không ai có thời gian, vì vậy em đến đây để thắp hương cho cô." Mạc Vũ Hàm nói rồi cầm hoa và trái cây để lên bia mộ của mẹ Lục Trần.

Đợi Mạc Vũ Hàm thắp hương xong, Lục Trần mới hỏi: "Ông ngoại và bà ngoại có khỏe không?"

"Vâng, sức khỏe ông ngoại bà ngoại rất tốt. Phải rồi, anh Trần, anh và em về đấy thăm họ nhé, nếu họ thấy anh vẫn còn sống, chắc chắn họ sẽ vui mừng lắm. Vài ngày trước, em biết được chú đã giải tán Lục gia rồi bỏ đi, ông bà còn nhắc đến anh và cô, bà ngoại còn buồn bã cả nửa ngày. "Mạc Vũ Hàm nói.

"Lần sau đi, hiện giờ anh không tiện để gặp ông bà." Nghĩ đến lời của Ông Vân trước đó, Lục Trần dự định tạm thời không gặp gia đình ông ngoại, mắc công sẽ rò rỉ tin tức về việc anh đến thủ đô.

"Ồ, được thôi." Mạc Vũ Hàm gật đầu.

Anh họ rời xa thủ đô với một cái chết giả, chú đã giải tán gia đình họ Lục và rời xa thủ đô, cho thấy gia đình anh họ chắc đã xảy ra sự việc nghiêm trọng, vì vậy Mạc Vũ Hàm hiểu Lục Trần.

"Đúng rồi, đừng nói với ai về việc gặp anh hôm nay." Lục Trần dặn dò, nếu để mẹ cả anh ấy hay được tin tức, bà ta chắc chắn sẽ đến tìm Mạc Vũ Hàm để hỏi anh ta ở đầu, chỉ gây rắc rối cho Mạc Vũ Hàm.

"Vâng, em biết rồi." Mạc Vũ Hàm gật đầu.

Khi họ mới bước ra khỏi nghĩa trang, họ thấy một chiếc A8 đậu cạnh xe của Mạc Vũ Hàm, và rồi một nam một nữ bước ra khỏi chiếc A8.

Người đàn ông rất đẹp trai và người phụ nữ cũng rất xinh đẹp.

"Mạc Vũ Hàm, đây là bạn trai của cô không? Quê mùa thế này cô cũng thích ư? Mắt nhìn của cô kiểu gì thế.” Người đàn ông nhìn Lục Trần và cười đùa.

"Anh ấy là..." Mạc Vũ Hàm nghĩ về những lời của Lục Trần và dừng lại giữa chừng.

"Hừm, tốt hơn một số người đạo đức giả.” Mạc Vũ Hàm cười lạnh lùng.

Khuôn mặt của người đàn ông rất khó coi, chê cười và nói: "Cũng phải, vài ngày nữa khi gia đình họ Mạc của cô phá sản, cô cũng sẽ từ một công chúa thành Lọ Lem, cô tìm những người quê mùa như vậy là phải rồi."

| Người đàn ông nói xong, dẫn người phụ nữ vào nghĩa trang.

"Gia đình họ Mạc phá sản? Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Trong ấn tượng của Lục Trần, doanh nghiệp của ông ngoại vẫn rất suôn sẻ mà.

Mạc Vũ Hàm lưỡng lự và nói: "Hai tháng trước, công ty nhà mình đã mua được một dự án trị giá một tỷ rưỡi ở khu Tây Thành, ngân hàng cho vay một tỷ, không biết tại sao, ngân hàng đột nhiên thay đổi quyết định trong hai ngày qua. Yêu cầu gia đình mình trả tiền ngay lập tức."

| Lục Trần nghe xong đã hiểu rõ mọi chuyện.

Công việc kinh doanh của ông ngoại anh hoàn toàn phụ thuộc vào bố anh. Bây giờ, bố anh đã giải tán gia đình họ Lục và rời khỏi thủ đô, điều đó có nghĩa là người ủng hộ lớn nhất của Mạc Thị đã biến mất.

Chỗ dựa đã mất, chắc chắn sẽ bị các thể lực khác đàn áp.

Tình hình hiện tại của Mạc gia, tôi sợ rằng không chỉ là khoản nợ của ngân hàng, tôi sợ rằng những kẻ bất hòa với Mạc gia cũng sẽ nắm lấy cơ hội để giở trò.

"Một tỷ đúng không? Nói với ông ngoại, anh có thể giúp được." Lục Trần nói.

"Thật sao?" Mạc Vũ Hàm rất hạnh phúc, nhìn vào Lục Trần đáp.

| "Đúng, nhưng em không thể nói cho họ biết thân phận của anh. Vậy đi, coi như anh mua cổ phiếu dưới hình thức đầu tư, cả quá trình chỉ gặp em thôi." Lục Trần gật đầu.

"Vâng, em sẽ về và nói với bà ngoại ngay." Mạc Vũ Hàm gật đầu.

"Bây giờ không phải là cậu cả phụ trách Doanh nghiệp doanh nghiệp Mạc Thị sao?" Lục Trần hơi ngạc nhiên. Ông ngoại và bà ngoại đều ở tuổi sáu mươi hơn, còn không buông tay sao. Hai người lớn tuổi này kiểm soát cũng dữ dằn quá."

"Không, ông nội không còn kiểm soát nữa, nhưng bà nội không chịu buông tay. Bà nói rằng bố, chú ba và không hữu dụng lắm, chuẩn bị đào tạo anh họ đi thừa kế bà." Mạc Vũ Hàm lắc đầu

"Mạc Tiểu Sơn? Cái tên đó chịu thay đổi rồi à?" Mạc Tiểu Sơn là con trai của cậu ba Lục Trần, lớn hơn anh hai tuổi, một tay chơi điển hình, vì vậy Lục Trần có chút nghi vấn, bà nghĩ gì thế, Mạc Tiểu Sơn không có khả năng gì cả.

"Thay đổi gì đâu, vẫn như vậy, nhưng anh ấy rất giỏi diễn xuất trước mặt bà.” Mạc Vũ Hàm nói.

Lục Trần mỉm cười. Trong lòng nghĩ rằng một người sắc sảo như bà mà không thấy được khả năng thực sự của Mạc Tiểu Sơn ư?

E rằng đó là ý tưởng của trọng nam khinh nữ rồi.

"Thế bây giờ tình hình của công ty thế nào? Bà có nói gì không?" Lục Trần hỏi tiếp.

"Vẫn vậy thôi. Sự kiện lớn thì phải qua bà xét duyệt. Những việc nhỏ khác sẽ được anh họ xử lý. Những người như em đều giúp một tay cho anh họ. Thực ra khủng hoảng của gia tộc này cũng là do anh họ quá kiêu ngạo, dựa vào sự hỗ trợ của chú mình, đ đắc tội rất nhiều người ở thủ đô. Sau khi chú bố anh rời đi, liền bị người ta trả thù. "Mạc Vũ Hàm nói.

Lục Trần im lặng một hồi, và đột nhiên hỏi: "Em có muốn trở thành chủ tịch của Doanh nghiệp Mạc Thị không?"

"Hả?" Mạc Vũ Hàm lắc đầu: "Em không có tài năng đó."

Mặc dù Mạc Vũ Hàm đã nói vậy, Lục Trần vẫn nhìn thấy một ánh mắt mong chờ và không thể nhịn cười: "Em không phải không có tài năng đó, em sợ rằng bà ngoại sẽ không đồng ý thôi."

Thấy Mạc Vũ Hàm không nói, Lục Trần lại nói: "Vậy đi, việc này giao cho anh, nhưng anh đầu tư nhiều tiền như vậy, anh không muốn tới lúc đó bị thua lỗ."

"Anh Trần yên tâm, em chắc chắn sẽ khiến cho việc kinh doanh của Mạc Thị ngày càng tốt hơn." Mạc Vũ Hàm hào hứng nói.

"Được rồi, vậy em đưa anh về khách sạn trước. Anh sẽ ở lại thủ đô vài ngày." Lục Trần gật đầu và lên xe của Mạc Vũ Hàm.

Lý do muốn Mạc Vũ Hàm khống chế Mạc Thị, là vì anh biết rằng Mạc Tiểu Sơn là một tên vô dụng, còn Mạc Vũ Hàm thông

minh và khéo léo, khi học trung học đã thể hiện tài năng kinh doanh rồi.

Mặc dù là ông ngoại của mình, nhưng anh cũng không muốn một, hai tỷ của anh bị mất trắng.

Mạc Vũ Hàm dẫn Lục Trần tìm một khách sạn để ở lại, và trở về Mạc gia ngay.

Lúc này, ai nấy trong gia đình họ Mạc có một nỗi ám ảnh.

Tất cả số tiền mà ngân hàng cho vay đã được đầu tư vào dự án, hơn nữa cũng đã tiêu tốn gần một nửa số tiền đó, hoàn toàn không có tiền để trả lại ngân hàng.

"Cũng tại chú hết, đang yên đang lành giải tán gia đình họ Lục làm gì chứ? Nếu không phải ông ấy làm điều ngu ngốc như vậy, liệu ngân hàng có dám thúc giục khoản nợ không?" Mạc Tiểu Sơn nói giọng rất khó chịu.

"Thì đó, cũng chả biết chú đang nghĩ gì, dù ông ấy không còn ai để thừa kế, nhưng gia đình chúng tôi tốt với ông ấy như thế cơ mà, ông ấy không biết chia một ít tài sản cho mình sao?" Mạc Tiểu Vân nói theo giọng khó chịu.

"Ông ấy nhiều tài sản như vậy cũng không chia chút ít cho mình, chắc là muốn sau khi chết đem tiền vào quan tài." Mạc Thanh Tùng, cha của Mạc Tiểu Sơn, cầu nhàu một cách lạnh lùng.

Hầu hết các thành viên gia đình họ Mạc đều bất mãn về cách làm việc của Lục Thiên Hành.

"Được rồi, được rồi, tôi kêu mọi người đến không phải nghe những lời phàn nàn của mấy người. Điều quan trọng nhất bây giờ là làm thế nào để giải quyết khủng hoảng hiện tại." Bà lão ngắt lời mọi người. Mặc dù bà cũng rất khó hiểu về cách cư xử của con rể, nhưng bà biết rằng ở giai đoạn này không phải là lúc để phàn nàn.

Bà lão lên tiếng, mọi người đều im lặng.

Nếu họ có cách, thì họ đã không phàn nàn về Lục Thiên Hành vào lúc này.

"Bà nội, cháu có giải pháp cho cuộc khủng hoảng gia tộc này."

Ngay sau đó, Mạc Vũ Hàm cuối cùng cũng đứng dậy lên tiếng.

Nghe những lời của Mạc Vũ Hàm, ánh mắt của mọi người chuyển sang cô.

Tags

Tin tức liên quan