Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 34 - 35)

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 34 - 35)

Ngọc Sơn Carving - 12/08/2020 - 0 bình luận

 

 

 

Chương 34: Lâm Di Giai bắt đầu nghi ngờ


 

Lục Trần trực tiếp quẹt thẻ, thủ tục làm rất nhanh, cả quá trình, nữ nhân viên bán hàng xinh đẹp kia dường như vẫn còn đang say trong giấc mộng.

Đợi khi làm xong thủ tục thử xe, mấy nhân viên cũ kia có vẻ vẫn không thấy chắc chắn, kéo tay nữ nhân viên thực tập hỏi:

“Sao rồi, anh ta không trả nổi tiến phải không?"

Ai nói thế? Anh Lục trực tiếp quẹt thẻ đó, giờ em phải dẫn anh Lục đi thử xe đây." Nữ nhân viên xinh đẹp cười tươi.

Nhìn theo Lục Trần cũng nữ nhân viên đi thử xe, mấy nhân viên cũ kia hối hận đến mức đấm ngực bình bịch, cảm giác như bản thân trong phút chốc vừa bỏ lõ mười vạn tệ vậy.

Hóa đơn nhẹ nhàng như vậy chìa ra trước mặt bọn họ, ấy vậy mà họ lại khinh thường cách ăn mặc của người ta, không thèm đi tiếp đón, đây chính xác là kiểu dùng mắt chó đi coi thường người khác trong truyền thuyết rồi.

“Không thể nào, anh ta rõ ràng không có tiền, anh ta còn nợ người khác mấy chục vạn tệ kìa, tôi không tin đầu." Hồ Hồng sắc mặt có vẻ không tốt cho lắm, lập tức đuổi theo.

Mấy nhân viên cũ nhìn dáng vẻ của Hồ Hồng, chả ai nói gì nữa.

Bọn họ không nghi ngờ năng lực của Hồ Hồng, chỉ là có chút không thích loại người luôn nói năng khoác lác như anh.

“Lục Trần, anh lấy đâu ra tiền mua xe A6 thế?”

Lục Trần quay người lại nhìn Hồ Hồng, ánh mắt lộ rõ vẻ kì quái, mẹ kiếp cũng không phải con tao, mày quản được tạo lấy tiền ở đầu mua xe à?

"Anh là ai thế, chúng ta quen nhau sao?" Lục Trần hỏi đùa.

Bị Lục Trần nhìn bằng ánh mắt cổ quái, Hồ Hồng cũng phản ứng lại, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

“Lục Trần, tôi cho anh sáu mươi vạn, chúng ta làm một cuộc giao dịch, anh thấy sao?" Hồ Hồng hít một hơi thật sâu nói.

Lục Trần nhếch mép cười khẩy, trực tiếp mở cửa xe ngồi vào ghế lái.

“Bảy mươi vạn!” Hồ Hồng cắn răng

nói.

“Tám mươi vạn, siêu thị của nhà chúng tôi sẽ mở một quầy riêng để hợp tác với mẹ vợ anh!” Thấy Lục Trần bắt đầu đóng kính xe lại, Hồ Hồng có chút cuống rồi.

“Đuổi con ruồi này đi cho tôi, ồn ào quá đấy." Lục Trần nói với Từ Kinh đang chuẩn bị lên xe.

“Vâng, anh Trần." Từ Kinh nói rồi quay người về hướng Hồ Hồng.

“Anh muốn tự mình cút hay muốn tôi phải động tay?" Từ Kinh lạnh nhạt nhìn Hồ Hồng.

“Lục Trần, tám mươi vạn đã không hề nhỏ rồi, cho dù tôi có đưa thêm chăng nữa, anh có ăn được hết không?" Hồ Hồng đập cửa xe Lục Trần quát.

Từ Kinh không nói thêm câu nào, túm lấy cổ áo Hồ Hồng nhấc lên.

“Mẹ kiếp, bỏ tạo ra, có tin tạo gọi người giết mày không!" Hồ Hồng tức giận tới đỉnh điểm gào lớn.

Từ Kinh không để ý đến hắn ta, hô lớn ném hắn ra chỗ khác.

Hồ Hồng bị Từ Kinh kia một tay ném ra cách hơn hai mét, mấy nữ nhân viên bán hàng xinh đẹp đều tròn mắt nhìn Từ Kinh với ánh mắt không rời.

Vẻ ngoài của Từ Kinh vốn dĩ không tệ, lại cộng thêm cánh tay chắc khỏe kia, quả thực trở nên vô cùng đẹp trai trong mắt mấy cô gái.

- Đặc biệt là với nhân viên thực tập kia, trái tim dường như đang đập loạn nhịp phình phịch phình phịch.

Sau khi Từ Kinh lên xe, Lục Trần trực tiếp lái xe ra khỏi tiệm 4S.

“Lục Trần, mẹ kiếp, mày nhất định sẽ phải hối hận đấy!” Nhìn theo hai người bọn Lục Trần đi mất, Hồ Hồng chửi lấy chửi để.

“Hồ Hồng, anh không sao chứ?" Cô gái tên Tử Nhiên định dìu Hồ Hồng dạy.

“Cút!" Hồ Hồng lạnh nhạt hừ lấy một tiến rồi đứng dậy đi ra ngoài.

“Kiêu cái chó gì chứ? Sao vừa rồi còn như con chó chết bị người khác ném trên nền đất mà? Có bản lĩnh thì đi báo thù mối nhục này đi chứ!" Tử Nhiên nhìn theo bóng lưng của Hồ Hồng cười nhạo.

Những nhân viên khác cũng thi nhau lắc đầu, càng ngày càng cảm thấy tò mò về Lục Trần.

Tám mươi vạn tệ còn không lấy, đây là người như thế nào chứ.

Di Quân về đến nhà, trong lòng có chút buồn rầu. Cái gọi là tiếng người vào ra, lại một lần nữa nghe thấy nhân viên công ty phỉ báng sự trong sạch của cô, sao cô có thể không tức giận được chứ.

Cho đến khi Lục Trần đón Kỳ Kỳ về đến nhà, cô vẫn ràng buộc bởi khuôn mặt buồn rầu đó.

“Sao thế?" Lục Trần hỏi cô.

“Không cần anh quản." Lâm Di Quân khó chịu nói, nhất là khi nhớ tới lời của người khác nói Lục Trần vì muốn nhường địa vị mà đem cô đến tận giường của Hạ Quân, trong lòng cô lại có sự khó chịu khó hiểu với Lục Trần.

Lục Trần dơ tay ra chuẩn bị đi làm com.

“Mẹ ơi, bố mua xe mới rồi đó, bạn học con nhìn thấy bố lái xe mới đến đón con, đều vô cùng ngưỡng mộ.” Kỳ Kỳ chạy đến bên Lâm Di Quân nói.

“Sao?" Lâm Di Quân ngẩng đầu lên nhìn Lục Trần.

“Anh trúng giải xổ số hay sao? Còn có tiền mua xe, mua xe gì vậy?" Lâm Di Quân cau mày hỏi.

Mua vé số trúng giải?

Lục Trần cười cười, nói: “Coi là vậy đi, mua một con A6 kiểu mới."

A6 kiểu mới chắc tầm khoảng năm mươi vạn tệ, anh rốt cuộc trúng bao nhiêu tiền thưởng thế? Lâm Di Quan tâm trạng hồi hộp hỏi.

“Nói chung là rất nhiều là được." Lục Trần dường như chỉ nói ý.

Lâm Di Quân nhìn chằm chằm vào mắt Lục Trần đầy mười giây mới nói: Dẫn em đi xuống xem xe anh mới mua.

“Được." Lục Trần gật đầu cúi lưng ôm lấy Kỳ Kỳ cùng với Lâm Di Quân ra ngoài cửa.

Đến bãi đỗ xe, khu bọn họ ở không có mấy người nhà giàu có nhưng có đến hơn mười chiếc xe tầm mười một, mười hai vạn tệ, Lâm Di Quân đứng từ xa đã nhìn chiếc xe A6 khoản mới của Lục Trần.

“Chiếc xe này cho em lại trước đi, tháng sau phát lương rồi em lại mua cho anh một chiếc." Lâm Di Quân đến phía trước xe A6 quan sát một lượt, nói .

Tháng này có liên tiếp giành được hai hóa đơn lớn, cộng thêm hơn năm mươi vạn tiện lợi nhuận nữa ,có dự định đến khi đó mua cho Lục Trần một chiếc xe hàng nội địa khoảng hai mươi vạn tế.

“Được thôi." Lục Trần cười đưa chìa khóa cho Lâm Di Quân.

Anh mua chiếc xe này cũng là vì nghĩ đến lúc Lâm Di Quân ra ngoài bàn công việc sẽ cần dùng đến.

Lâm Di Quân cầm lấy chìa khóa, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp. Buồn phiền trong lòng trước đó đã nguôi đi không ít.

Em lên nhà làm cơm, không thì dẫn Kỳ Kỳ ra ngoài đi dạo đi." Lục Trần nhìn dáng vẻ của Lâm Di Quân nói.

“Vâng, vậy em dẫn Kỳ Kỳ đi quanh quanh đây." Lâm Di Quân gật gật đầu, cô bây giờ thích sự rất muốn lái chiếc xe kiểu mới này.

Hai năm trước khi mà Lục Trần làm ăn vẫn chưa bị thua lỗ, cô cũng từng mua

một con xe nội địa, nhưng vẫn chưa từng lái qua xe A6.

“Ừ." Lục Trần nói xong rồi quay người đi lên nhà.

Hơn một tiếng đồng hồ sau, Lâm Di Quân dẫn Kỳ Kỳ trở về, Lục Trần bưng đồ ăn ra chuẩn bị ăn cơm.

Vào đúng lúc này, điện thoại của Lâm Di Quân kêu lên, sau khi nghe điện thoại xong, cô tức giận đập mạnh điện thoại xuống ghế sofa.

“Ai gọi thế, em sao vậy?" Lục Trần nhau mày hỏi.

“Cái tên Phạm Minh bỉ ổi không biết xấu hổ đó. Chẳng phải hôm nay em lấy được bản hợp đồng với khu biệt thự hồ Cảnh Long rồi sao, ai ngờ được anh ta vừa rồi gọi điện thoại nói thủ tục hợp đồng tiếp theo sẽ để anh ta tự giải quyết, lo em làm hỏng việc. Anh ta rõ ràng cố ý cướp công lao của em!” Lâm Di Quân tức giận nói.

“Phạm Minh á? Yên tâm đi, dự án này trừ em ra, ai cũng không thể hợp tác với tập đoàn quân Duyệt. Ngày mai em không cần đi làm nữa, Phạm Minh nhất định sẽ đến cầu cứu em đi đàm phán dự án này thôi." Lục Trần hất mày nói.

Lâm Di Quân nheo nheo mắt nhìn thẳng vào Lục Trần, phải một lúc lâu sau mới hỏi: “Sao anh lại có thể khẳng định như thế chứ".

Lục Trần hất hất tay nói: “Bởi vì anh quen biết Vương Duy, anh từng giúp đỡ anh ta, chỉ cần anh gọi điện thoại cho anh ta, anh ta nhất định sẽ chỉ hợp tác với em thôi."

Lâm Di Quân nghe xong cười mà như không cười hỏi: “Nói như thế, hợp đồng bất động sản Lục Phong lần tới, còn có cả công việc giữa mẹ em và tập đoàn quân Duyệt, cũng cần anh nhờ giám đốc Vương Duy giúp đỡ rồi?"



 

Chương 35: Phạm Minh rất vui mừng

 

“Thôi bỏ đi, anh không cần trả lời em, còn về đơn hàng hôm nay, giám đốc Vương nhất định là nể mặt anh nền mới kí hợp đồng với em." Lâm Di Quân không đợi C Trần trả lời mà nói trước.

Lục Trần nhún vai, coi như là đã thừa nhận rồi.

“Em có chút không hiểu, anh quen biết rộng rãi như vậy sao còn cam tâm tình nguyện làm tên bảo vệ của Điện tử Đông Giai chứ? Anh không phải rất có tài à, cho dù anh có là một nhân viên nghiệp vụ, cũng nhất định làm tốt hơn em, là anh không yên tâm về em sao?" Lâm Di Quân nói nhưng có vẻ hơi tức giận.

“Anh thì có gì không yên tâm về em chứ, à, mà ai nói anh là một tên bảo..." Trần Lục còn chưa nói xong câu liền bị Lâm Di Quân chen vào

“Được rồi, anh không cần nói nữa, nếu như anh thật sự tin tưởng em thì hãy bỏ cái công việc bảo vệ đó đi, tìm một công việc khác mà làm. Mà không phải anh. trúng số à, dùng số tiền đấy làm ăn cũng được, nếu như không đủ tiền, đợi em lấy được tiền lương tháng sau lại đưa anh thêm ba mươi vạn." Lâm Di Quân thật sự không muốn nghe thêm người khác dị nghị về cô nữa.

“Được, ngày mai anh sẽ từ chức." Lục Trần cười khổ nói.

 

Ngày hôm sau, Lâm Di Quân đưa Kỳ Kỳ tới trường mẫu giáo xong liền gọi điện thoại cho Phạm Minh, cô nói hôm nay trong người không được khỏe vì thế xin nghỉ một ngày phép. Phạm Minh cứ vậy mà đồng ý liền. Tuy rằng trong lòng có chút không cam tâm, nhưng Lâm Di Quân vẫn là lựa chọn tin tưởng Lục Trần, tin rằng Vương Duy sẽ không hợp tác với Phạm Minh.

“Lục Trần à Lục Trần, anh rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện giấu diếm em nữa đây?” Lâm Di Quân tựa vào ghế xe, trong lòng lẩm nhẩm nói.

Từ sau khi Kỳ Kỳ ra viện, cô liền phát hiện Lục Trần có chút gì đó không giống như trước đây nữa rồi.

Cô cảm thấy Lục Trần nhất định có rất nhiều chuyện che giấu cô, nhưng cô cũng sẽ không cố chất vấn Lục Trần.

Còn về Phạm Minh, sau khi cúp điện thoại của Lâm Di Quân, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý.

Lợi nhuận của đơn hàng này tuy rằng quy dưới tên của Lâm Di Quân, nhưng vị khách lớn như tập đoàn Quân Duyệt thì là của hắn cả rồi.

Chỉ cần lần này hậu mãi tốt, làm hài lòng tập đoàn quân Duyệt, hắn tin sau này nhất định sẽ kiếm được nhiều hợp đồng còn lớn hơn.

“Tiểu Liễu, cùng tôi đi gặp giám đốc Vương của phòng dự án tập đoàn quân Duyệt." Phạm Minh cầm tập tài liệu lên, nói với Liễu Nhan Kỳ bên cạnh.

Liễu Nhan Kỳ tuy rằng không xinh đẹp như Lâm Di Quân, nhưng là một trong số ít những mỹ nữ thuộc phòng nghiệp vụ rồi, hơn nữa Liễu Nhan Kỳ khá là phóng khoáng, dẫn cô theo có lẽ hậu quả sẽ tốt hơn một chút.

“Vâng, giám đốc Phạm." Liễu Nhan Kỳ vui vẻ đồng ý nói.

Lâm Di Quân đột nhiên được điều lên làm chủ quản, trong lòng cô luôn cảm thấy không phục, vừa hay mượn cơ hội lần này lấy lòng Phạm Minh, đến lúc đó xem ra có khi cũng có thể thăng chức cho cô lên làm chủ quản.

Nhìn thấy Phạm Minh dẫn theo Liễu Nhan Kỳ đi gặp giám đốc Vương của tập đoàn Quân Duyệt, những nhân viên khác trong lòng đều cảm thấy có chút ghen ghét.

“Lâm chủ quản lỗ to rồi, công lao lớn như vậy, mà lại để cho giám đốc Phạm tranh mất"

 "Đúng thế, cũng không biết Lâm chủ quản đắc tội gì với giám đốc Phạm, đã lợi dụng Lâm chủ quản rồi, vậy mà giờ lại không dẫn theo Lâm chủ quản đi cùng, ngược lại còn đi cùng với người bất hòa với Lâm chủ quản là Liễu Nhan Kỳ theo, Lâm chủ quản mà biết nhất định sẽ tức ói máu mất.

“Đều không phải dạng người để đối phó, mấy cô cậu cần gì phải lo chuyện bao đồng chí, cảm thấy nhàn rỗi như vậy, chỉ bằng chạy ngược xuôi bên ngoài, lũ đầu lại kiếm được một đơn hàng lớn." Một nhân viên làm việc lâu năm lên tiếng, rồi cầm tài liệu đi ra ngoài. Các nhân viên còn lại hẩy tay nhau, cũng không còn thảo luận sự việc đó nữa. 

Phạm Minh lái xe tới khách sạn đã hẹn, trước khi xuống xe còn cố tình chỉnh lại quần áo. Tuy rằng hợp đồng đã kí kết rồi, hơn nữa hôm qua tập đoàn quân Duyệt cũng đã gửi năm trăm vạn tiền cọc vào tài khoản của công ty, thế nhưng cuộc họp mặt hôm nay vẫn rất quan trọng. Quan trọng nhất là hắn muốn Vương Duy chấp nhận việc thay đổi người phụ trách mới.

Hắn tự tin rằng mình có thể thay thế Lâm Di Quân trở thành người hợp tác với tập đoàn quân Duyệt, bởi hắn vốn dĩ là một giám đốc, là cấp trêm trực tiếp của Lâm Di Quân, đối với nhiều sự việc lời nói sẽ có nhiều quyền lực hơn.

Lúc hai người tới khách sạn đã được bao trọn, Vương Duy vẫn chưa tới.

“Giám đốc Phạm, chúng ta bất ngờ thay đổi người phụ trách, giám đốc Vương liệu có không hợp tác với chúng ta nữa không?" Liễu Nhan Kỳ bỗng dưng nói.

- Là một nhân viên nghiệp vụ lâu năm, Liễu Nhan Kỳ biết rằng có rất nhiều khách hàng đồng ý kí hợp đồng là do họ có ý với nhân viên nghiệp vụ, tuy rằng Phạm Minh dẫn cô đến đây, nhưng cô biết rằng bản thân chí ít về mặt nhan sắc đã khó có thể so sánh với Lâm Di Quân rồi.

Về điểm này thì cô không thể không phục cho được.

Lâm Di Quân thực sự rất xinh đẹp.

Tuy rằng cô ấy đã có chồng có con rồi, nhưng khuôn mặt đó, thân hình đó, cũng không có mấy mỹ nhân có thể sánh

kip.

“Chắc là không đầu, hợp đồng cũng ký rồi, tiền cọc cũng đã gửi rồi, nếu như Vương Duy hủy hợp đồng thì chả phải bọn họ sẽ mất trắng năm trăm vạn sao." Phạm Minh tự tin nói.

“Quan trọng nhất là, tập đoàn quân Duyệt mà thực sự hủy hợp đồng thì năm trăm vạn tiền cọc kia công ty chúng ta dám nuốt trọn sao?" Liễu Nhan Kỳ lo lắng nói.

Tuy rằng cô không phải chủ quản nhưng cô biết rằng một tập đoàn có thể lực hùng mạnh như Quân Duyệt, chả có mấy công ty dám ăn tiền của họ, cho dù là bọn họ hủy hợp đồng trước.

Phạm Minh cau mày, những điều Liễu Nhan Kỳ nói không phải hắn chưa từng nghĩ qua, nhưng hắn cảm thấy tập đoàn Quân Duyệt sẽ không đến mức như

vậy.

“Nếu như giám đốc Vương nhất định muốn Lâm Di Quân tới, vậy thì phải xem biểu hiện của cô rồi, nếu như sự việc giải quyết tốt đẹp, tôi sẽ trực tiếp đề bạt với giám đốc Hạ thăng chức cho cô lên làm chủ quản.

“Vâng, tôi nhất định sẽ không làm cho giám đốc Phạm thất vọng đầu." Liễu Nhan Kỳ gật đầu, trong lòng có chút đắc ý.

Cô chính là đang đợi câu nói này của Phạm Minh.

Từ lúc Phạm Minh bảo cô cùng đến đây, cô liền biết Phạm Minh muốn cô phát huy mỹ nhân kế rồi.

Tất nhiên có cho đi thì ắt có báo đáp.

Phạm Minh không cho có lợi lộc gì cô đương nhiên sẽ không tận tâm tận lực giúp đỡ hắn.

“Ừ, cố gắng làm, chỉ cần tôi vẫn ngồi vị trí này, tôi sẽ không bạc đãi cô đâu." Phạm Minh vỗ vỗ vai của Liễu Nhan Kỳ nói.

“Còn nói không bạc đãi tôi, tôi theo anh hơn bốn năm rồi, trước nay vẫn là nhẫn nhục chịu khó, cứ mong lần trước có thể thăng chức lên làm chủ quản, không ngờ rằng lại xuất hiện đầu ra một Lâm Di Quân, không phải con ông cháu cha, cũng chẳng có năng lực gì, không phải vẫn được lên làm chủ quản đấy thôi." Liễu Nhan Kỳ trách móc nói.

“Sự việc lần trước quả thực là sự cố ngoài ý muốn, ai biết được Lâm Di Quân số may mắn, thế mà lại lấy được đơn hàng bất động sản Lục Thành, đó là đích thân Hạ tổng đề bạt cô ta, tôi cũng hết cách. Có điều chỉ cần chúng ta xuất sắc hoàn thành được dự án khu biệt thụ hồ Cảnh Long này, tôi sẽ đề bạt cô với cổ đông mới." Phạm Minh nói.

Liễu Nhan Kỳ trong lòng có chút vui mừng, muốn giúp đỡ cho Phạm Minh.

Chính vào lúc này, cửa phòng mở ra, hai người liền nhìn thấy Vương Duy bước vào. Phạm Minh không nói lời nào liền vội vàng tiếp đón.

“Chào anh Vương, tôi tên Phạm Minh, là giám đốc phòng nghiệp vụ của Điện tử Đông Giai, cũng là người phụ trách đợt hợp tác lần này giữa các anh và điện tử Đông Giai." Phạm Minh cười giơ tay ra chào, đồng thời cũng tự giới thiệu.

“Chào anh." Vương Duy gật gật đầu, đưa tay ra bắt tay.

Phạm Minh trong lòng rất vui, xem ra Vương Duy đã chấp nhận việc thay người phụ trách mới, Lâm Di Quân quả thực là chó ngáp phải ruồi mới ký được đơn hàng này, có cô ta hay không căn bản không hề quan trọng.

Nghĩ vậy, Phạm Mình thấy vui mừng lắm.

Tags

Tin tức liên quan