Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 30 - 31)

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 30 - 31)

Ngọc Sơn Carving - 11/08/2020 - 0 bình luận

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 30 - 31)

 

 

Chương 30: Mẹ con Vương Tuyết bắt đầu nghi ngờ Lục Trần


 

“Tên này đúng là bệnh nặng thật, đến nước này rồi mà vẫn còn giả vờ được" Mọi người xung quanh nghe Lục Trần nói, không ai không lắc đầu, chưa thấy ai thích tìm đến chỗ chết như anh ta.

Vương Tuyết và Lâm Di Giai hận một nỗi không có lỗ để chui xuống, đúng là quá mất mặt.

Vương Tuyết đứng phắt dậy, chuẩn bị lôi Lục Trần ra ngoài cho xong, tránh một lát nữa liên lụy đến cả bà và con gái, xấu hổ với mọi người.

Lâm Di Giai cũng đi theo Vương Tuyết, tiến nhanh về phía Lục Trần, hy vọng kịp lồi Lục Trần ra ngoài trước khi khâu Kiện nổi nóng.

“Ừ" Khâu Kiệt hỏi lại Lục Trần một lần nữa, nhưng trước khi anh ta định nổi nóng, lại nhìn rõ ra khuôn mặt của Lục Trần.

“Lục, Lục thiếu gia!" Vừa nhìn rõ mặt của Lục Trần, Khâu Kiện sợ đến nỗi giọng nói cũng có chút run run.

Người này chính là người cầm lái thực sự của tập đoàn quân Duyệt, cũng là một trong những cổ đông lớn của Phỉ Thúy 36, ngay đến cả cổ đông lớn nhất của bọn họ gặp Lục Trần đều phải cung kính gọi một tiếng Lục thiếu gia, hắn chỉ là một giám đốc cỏn con, lại dám gọi bảo vệ tới đuổi một nhân vật lớn như vậy đi, thật là chán sống rồi hay sao?

“Lục thiếu gia, thực sự xin lỗi anh, ban nãy tôi không nhận ra anh." Khâu Kiện vội vàng mếu máo xin lỗi.

Lục Thiếu gia?

Vương Tuyết và Lâm Di Giai ban nãy còn định tới chỗ Lục Trần động tay động chân, giờ thì đứng ngây ra, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Khâu Kiện.

Từ trong ánh mắt của Khâu Kiện, họ nhìn thấy sự lo lắng và sợ sệt.

Chuyện gì thế này?

Cái tên bất tài này từ lúc nào lại trở thành Lục thiếu gia vậy? Mà lại còn khiến cho giám đốc của Phỉ Thúy 36 phải khiếp sợ như vậy?

Tất cả những vị khách khác đều trợn tròn mắt.

Cái tên này chẳng phải nghèo lắm sao? Sao trong chớp mắt đã biến thành Lục thiếu gia rồi?

“Giám, giám đốc Khâu, hắn chỉ là một thằng bảo vệ, làm sao là Lục thiếu gia được chứ, có phải cậu nhìn nhầm người rồi không?" Vương Tuyết kinh ngạc hỏi.

“Phải đấy giám đốc Khâu, chúng tôi biết hắn mà, hắn đích thị chỉ là một tên bảo vệ" Địch Phú tiếp lời.

“Anh là?" Khâu Kiện nghe Địch Phú nói quen Lục Trần, liền để ý, quay sang hỏi Địch Phú.

“Tôi là Địch Phú, là giám đốc kinh doanh của tập đoàn Vân Phi." Địch Phú đắc ý trả lời, còn nhìn Lục Trần vẻ đùa bón.

Lục Trần chỉ cười nhẹ, nói với Khâu Kiện: “Tôi không quen anh ta, lấy cho tôi phòng lớn."

Khâu Kiện vừa nghe Lục Trần nói, cũng không thèm để ý đến Địch Phú nữa, đừng nói là một tên quản lý nhỏ của tập đoàn Vân Phi, đến cả ông chủ lớn của bên đó đứng trước mặt Lục Trần còn phải cúi người, một tên quản lý quèn đã là cái thá gì.

“Lục thiếu gia, tôi sẽ dẫn anh đến phòng King suite, phòng này là Triệu tổng đặc biệt để dành cho anh, những lúc anh không đến phòng này mới dùng một lần để tiếp đãi nhân vật lớn trong thành phố." Khâu Kiện vừa cung kính vừa đi trước dẫn đường.

Triệu tổng mà anh ta nói đến đích thực là cổ đông lớn nhất ở đây tên Triệu Truyền Binh, từ sau khi tập đoàn quân Duyệt mở cuộc họp các cấp quản lý công bố thân phận của Lục Trần, Triệu Truyền Binh, ông ta đã để dành ra một trong ba phòng King suite lớn nhất, ngoài việc thi thoảng tiếp đãi mấy nhân vật lớn trong thành phố, phòng này không cho người ngoài thuê.

Từ Kinh đi phía sau Lục Trần, vẻ mặt rất điềm tĩnh, nhưng thực chất trong lòng cũng có chút kích động.

Anh vốn biết Lục Trần không phải là loại người như nhân viên trong công ty đồn đại.

Cho dù Hạ tổng có đến, anh tin là giám đốc ở đây cũng không tiếp đãi một cách cung kính đến như vậy.

Chỉ là, anh Trần rốt cuộc có thân phận như thế nào?

Từ Kinh lại có chút mơ hồ rồi.

Nhìn 3 người Lục Trần đi vào thang máy, Vương Tuyết và những người khác mới hoàn hồn, nhưng vẻ kinh ngạc trong ánh mắt họ thì vẫn chưa hoàn toàn mất đi.

Đó thực sự là tên con rể bất tài của mình đó ư?

Trong lòng Vương Tuyết càng lúc càng mơ hồ.

“Anh rể, anh rốt cuộc là ai vậy?" Lâm Di Giai cũng lẩm bẩm nghĩ trong đầu.

Hình tổng của Tân Thiên Trạch gửi anh thẻ VIP.

Triệu tổng của Phỉ Thúy 36 đặc biệt để riêng cho anh một phòng King suite.

Anh có thật chỉ là một tên bảo vệ không?

Sắc mặt của Địch Phú lúc này rất khó coi.

Hắn vốn định ở trước mặt của Lục Trần ra vẻ hống hách, không ngờ bên kia lật ngược tình thế như một cái tát vang trời vả vào mặt hắn.

Đặc biệt là cái tát này hắn chỉ có thể uất ức mà nhận lấy.

Khâu Kiện đối với anh vô cùng tôn kính.

Triệu tổng của Phỉ Thúy 36 đặc biết để riêng cho anh một phòng King suite.

Nhân vật phải tầm cỡ thế nào mới có được những đãi ngộ như vậy?

Hắn chẳng qua chỉ là một tên quản lý nhỏ, bị vả vào mặt, đúng là chỉ có thể uất ức mà nhận lấy.

Còn cô phục vụ kia, sau khi ba người Lục Trần đi vào thang máy mới hoàn hồn lại.

Vừa hoàn hồn lại, mặt cô liền biến sắc tái mét, vội vàng đuổi theo. Cô biết cô đã đắc tội với nhân vật lớn, nhất định phải gửi quà tạ lỗi.

Vương Tuyết và Lâm Di Giai mượn cớ đi rửa tay, nhưng thực chất là đi gọi điện ngay cho Lâm Di Quân.

“Di Quân, mẹ hỏi con việc này, gần đây Lục Trần có chỗ nào kỳ lạ không?" Di Quân vừa bắt máy, Vương Tuyết hỏi luôn.

“Vẫn bình thường ạ, sao thế mẹ?" Di Quân tò mò hỏi

“Ỷ mẹ là, dạo gần đây có phải anh rể có quen biết với mấy nhân vật lớn không?" Lâm Di Giai giành điện thoại của Vương Tuyết để hỏi.

“Làm gì có, dạo này anh ấy hình như toàn ở công ty thôi mà." Lâm Di Quân đáp.

“Ở đâu mà ở, giờ anh ấy đang ở khách sạn Phỉ Thúy 36 ăn cơm đây này, mà giám đốc ở đây đứng trước mặt anh ấy cứ như đứa cháu ý, còn tôn kính gọi anh ấy là Lục thiếu gia nữa." Lâm Di Giai nói.

“Hả? Không thể nào." Lâm Di Quân kinh ngạc, rồi lại cười nói.

“Cái gì mà không thể, anh ấy vừa được giám đốc ở đây đưa đi nhận phòng rồi, không tin chị gọi điện hỏi anh ấy mà xem” Lâm Di Giai nói.

“Ừ, được rồi, để chị gọi điện hỏi xem." Nói xong Lâm Di Quân cúp máy.

 

Cô chuyển qua số của Lục Trần, do dự một lúc, cuối cùng cô vẫn quyết định không gọi nữa.

Đúng vào lúc đó, điện thoại của cô cũng reo lên, vừa nhìn tên hiển thị, Lâm Di Quần liền bắt máy.

“Lâm chủ quản, thực sự xin lỗi, tôi vừa đi được nửa được thì gặp chút sự cố giao thông, tắc đường hơn mười phút, có lẽ đến muộn một chút." Đầu bên kia áy náy nói.

“Giám đốc Vương, không sao đâu, tôi cũng mới tới thôi, anh đi đường lái xe cẩn thận là được rồi." Lâm Di Quần vừa mừng vừa lo.

Người gọi điện cho cô chính là giám đốc dự án của tập đoàn Quân Duyệt - Vương Duy

Cô vốn dĩ chỉ định gọi điện cho Vương Duy thăm dò ý định của anh ta, xem liệu Điện tử Đông Giai liệu có cơ hội đàm phán về dự án biệt thự hồ Cảnh Long không, không ngờ cô mới chỉ nói quý danh và chức vụ, Vương Duy liền bảo cô chọn chỗ hẹn gặp nói chuyện.

Càng không thể ngờ Vương Duy mới đến trễ có một chút đã gọi điện thoại xin lỗi, sao không khiến cô ngạc nhiên được chứ,

Hơn nữa thái độ của Vương Duy càng khiến cô hồi hộp, như vậy khác nào gián tiếp nói với cô rằng, cơ hội để điện tử Đông Giai nắm được hợp đồng hồ Cảnh Long này là rất lớn.

Đợi hơn 10 phút, cuối cùng thì Vương Duy cũng đến.

Cuộc đàm phán thuận lợi đến mức khiến Lâm Di Quân không thể tin được.

Vương Duy còn chẳng buồn hỏi cả giá cả, cứ thế ký hợp đồng với cô.

Hợp đồng trị giá hai mươi bảy triệu, Lâm Di Quân cầm trong tay, cho đến tận khi bước ra khỏi nhà hàng, cô vẫn không dám tin là sự thật.

Những hợp đồng là do cố soạn thảo từ đầu, Vương Duy chỉ ký tên và đóng dấu của tập đoàn quân Duyệt lên thôi, như thế thì làm sao mà là giả được chứ.

Hơn nữa Vương Duy còn hứa nhất định sẽ chuyển năm triệu tiền đặt cọc vào tài khoản của công ty Điện tử Đông Giai trước giờ tan làm ngày hôm nay.

“Cứ về thông báo với Hạ tổng đã, nếu như hôm nay bọn họ gửi tiền đặt cọc sang, thì nhất định là thật rồi." Lâm Di Quân vẫn không dám tin là mình đã ký được hợp đồng dự án khu biệt thự hồ Cảnh Long.

Vương Duy nhìn vẻ mặt nửa tin nửa ngờ của Lâm Di Quân trước khi rời đi, trong lòng chỉ biết gượng cười.

“Lục thiếu gia ơi là Lục thiếu gia, anh đang diễn vở kịch gì vậy, rõ ràng là anh rất yêu bà xã của mình, tại sao lại không nói cho cô ấy biết thân phận thật của mình

chứ?”

Vương Duy vừa cười vừa lắc đầu, trong lòng không hiểu nổi ý đồ của thiếu gia nhà mình.


 

Chương 31: Lựa chọn của Đỗ Phi


 

Phòng King suite ở tầng 3, là một trong ba phòng xa xỉ nhất của Phỉ Thúy 36, cả tầng 3 chỉ có ba phòng.

Nói là gian phòng, nhưng nó chẳng khác gì một cái đại sảnh thu nhỏ.

Cách bài trí thì khỏi phải bàn, đèn ngọc bích rực rỡ, vải trang trí sang trọng, bố cục không bị gò bó, bộ đồ dùng và các thiết bị đều là những tông màu đậm và sống động, chẳng khác gì một bức tranh của tự nhiên.

Bàn ăn dài được đặt cạnh cửa sổ, từ đó còn có thể nhìn xuống bể bơi ở tầng dưới.

Đối diện với bàn ăn, là một cái sân | khấu cao một mét, trông còn hoa lệ hơn cả những sân khấu bình thường.

Cả căn phòng toát lên vẻ xa hoa sang | chảnh, khiến con người ta cảm nhận đúng cái gọi là VIP.

“Lục thiếu gia, căn phòng này anh thấy hài lòng chứ, còn có cả một ban nhạc chuyên nghiệp, hay là tôi gọi họ vào biểu diễn cho anh xem trước?" Khâu Kiện thận trọng nói.

“Không cần ban nhạc đầu, lên đồ cho tôi trong vòng 30 phút là được rồi." Lục Trần lắc đầu, ngồi phắt xuống chiếc ghế mà Khâu Kiện đã kéo sẵn cho anh.

“Được ạ, giờ tôi sẽ đi kêu nhà bếp chuẩn bị." Khâu Kiện cung kính nói rồi lui ra ngoài, ở bên cạnh Lục Trần, áp lực lớn.

Khâu Kiện vừa đi khỏi, cô phục vụ lúc trước liền gõ cửa đi vào.

“Lục, Lục thiếu gia, tôi xin lỗi..." Cô nhớ là lúc nãy giám đốc Khâu đã gọi anh như vậy.

“Được rồi, cô đi lo việc của cô đi." Lục Trần không đợi cô ta nói hết đã xua tay, ra hiệu cho cô ta ra ngoài.

Anh đâu thèm chấp một đứa phục vụ làm gì.

“Cảm ơn Lục thiếu gia." Cô phục vụ thấy Lục Trần không tức giận, cũng không làm khó mình, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cũng không dám ở lại lâu.

Lục Trần không quan tâm đến nhân viên phục vụ, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Đỗ Phi, nói rằng anh đang ở phòng King suite.

“Anh Trần..." Từ Kinh trong lòng thấy nghi hoặc, do dự không biết có nên hỏi anh hay không.

“Có rất nhiều chuyện đợi đến ngày mai cậu sẽ biết, cậu chỉ cần biết anh không phải người tầm thường là được. Đương nhiên, cậu đã gọi anh một tiếng anh Trần, anh cũng sẽ không để cậu chịu thiệt thòi đầu, còn sau này cậu có thể tiến xa đến đầu, thì phải xem năng lực của chính cậu." Lục Trần biết Từ Kinh muốn hỏi chuyện gì, liền cười đáp.

Từ Kinh nhún vai, cũng không hỏi nhiều nữa, chả mấy chốc phục vụ đã bưng lên trà và hoa quả.

Hai người vừa uống trà, vừa nói chuyện phiếm, không lâu sau Đỗ Phi bước vào.

Đỗ Phi cao 1m8, ngang ngửa với Lục Trần, nhưng trong vạm võ hơn Lục Trần nhiều.

Điều khiến người ta chú ý nhất là, hắn có một vết sẹo kéo dài cả một bên má trái, nhìn rất nổi bật, cũng rất đáng sợ.

Mấy nhân viên nữ phục vụ trong phòng đều có chút sợ sệt.

“Tên tiểu tử kia, phát tài rồi à, còn đến cả những chỗ như thế này ăn cơm cơ đấy." Đỗ Phi bước đến trước mặt Lục Trần cười nói.

“Cứ cho là vậy, nên hôm nay tôi muốn trả tiền cho cậu đây." Lục Trần cười.

“Vậy chúc mừng cậu, tôi biết tên tiểu tử cậu sẽ không nằm mãi trong ao mà, sớm muộn sẽ có ngày bay lên trời." Đỗ Phi cười.

Lục Trần chỉ cười không nói gì, đổi sang chủ đề khác: “Đây là Từ Kinh, đồng nghiệp của tôi, cậu ấy gọi tôi một tiếng anh Trần, cho nên tôi muốn giới thiệu cho hai người làm quen."

“Từ Kinh, đây là Đỗ Phi, là bạn từ thuở nhỏ với anh. " Lục Trần giới thiệu Đỗ Phi cho Từ Kinh.

“Người Lục Trần công nhận, cũng là bạn của Đỗ Phi này, người anh em nếu không ngại, có thể gọi anh một tiếng anh Phi." Đỗ Phi đưa tay về phí Từ Kinh.

“Phi trong Phượng Hoàng Vu Phi?" Từ Kinh không bắt tay Đỗ Phi, mà kinh ngạc nhìn vào mắt Đỗ Phi.

Đỗ Phi giật mình, rồi lại cười, nói: “Mười năm rồi, không ngờ vẫn còn có người trẻ tuổi nhận ra tôi, đó có được coi là vinh hạnh của tôi không?"

Từ Kinh đáp: “Đương nhiên là em nhận ra anh rồi, mười năm trước, đàn em của anh đã đánh em bị thương, lúc đó em đã thề, sẽ có một ngày, em sẽ báo thù đại ca của chúng."

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Từ Kinh, Đỗ Phi cười, nói: “Được thôi, anh cũng muốn xem người mà tên Lục Trần này thu nhận có phải là có danh mà không có thực lực hay không."

“Được." Từ Kinh đưa tay ra nắm lấy tay của Đỗ Phi, cả hai người cùng siết chặt tay lại.

Ban đầu sắc mặt của hai người đều không có gì thay đổi, ngay cả mấy nhân viên phục vụ đều nghĩ họ chỉ bắt tay bình thường, không có gì khác cả.

Nhưng sau đó, những người xung quanh bắt đầu thấy cái tay bắt của họ bắt đầu chuyển từ trắng sang đỏ.

Chỉ sau đó vài giây, Đỗ Phi vẫn giữ nguyên thần sắc, trong khi trán của Từ Kinh đã bắt đầu đổ mồ hôi.

“Cũng không tồi, rất có tiềm lực, chỉ cần khoảng mười năm nữa, anh sẽ không còn là đối thủ của cậu nữa rồi." Nói rồi Đỗ Phi thả tay ra, gật đầu khen ngợi.

“Cảm ơn anh Phi đã nhẹ tay, xem ra thù này em không trả được rồi, ít nhất thì trong mười năm tới cũng không có cơ hội." Từ Kinh vừa nói, vừa nắn bóp tay.

“Người trẻ tuổi không được coi nhẹ bản thân, mười năm trước thực lực của tôi cũng chỉ như cậu bây giờ thôi." Đỗ Phi nói.

Từ Kinh chỉ cười không nói, thật ra cậu và Đỗ Phi chả có thù oán gì với nhau cả, cậu nói như vậy chẳng qua là để xem xem, đại ca Đỗ Phi của thế giới ngầm Du Châu từng một thời oai phong lẫm liệt giờ có còn mạnh mẽ như trước hay không.

Đương nhiên, cậu càng tò mò xem tại sao Lục Trần lại giới thiệu cho cậu và Đỗ Phi quen nhau.

Cậu còn nhớ hình như mười năm trước, Đỗ Phi đã bị đàn em dưới trướng phản bội và bị giết chết rồi.

Vậy mà Đỗ Phi đầu đã chết đầu, anh lại xuất hiện rồi, có phải là báo hiệu anh sắp sửa tái xuất giang hồ rồi không?

Lục Trần lấy ra một cái thẻ ngân hàng đặt trước mặt Đỗ Phi, rồi nhìn vào mắt Đỗ Phi và nói: “A Phi, trong này có năm mươi vạn, trả cho cậu, mật khẩu là sáu số 9."

“Được, nếu cậu đã phát tài rồi, thì tôi cũng không khách sáo đầu." Đỗ Phi gật đầu rồi cầm lấy thẻ.

“Dạo này làm ăn thế nào rồi?" Lục Trần hỏi.

“Cái cửa hàng nhỏ của tôi vẫn túc tắc như vậy, không kiếm được nhiều tiền, nhưng vẫn đủ nuôi cả nhà." Đỗ Phi trả lời.

“Anh Phi mở cửa hàng ạ?" Từ Kinh nhìn Đỗ Phi vẻ ngạc nhiên, đại ca từng một thời oai phong của Du Châu đây ư, thật không ngờ bây giờ lại bán hàng sống qua ngày, việc này mà đồn ra ngoài thì sẽ khiến cho thể lực khắp nơi cười rụng răng mất.

“Đúng rồi đấy, anh Phi này chẳng có chí lớn gì hết, làm kinh doanh nhỏ cho đỡ mạo hiểm" Đỗ Phi cười.

“Cũng được ạ." Từ Kinh không nói gì nữa.

Lục Trần lại lấy ra thêm một cái thẻ ngân hàng nữa đặt trước mặt Đỗ Phi: “Chỗ này là một triệu, mật khẩu giống như cái kia, đủ để cầu mở rộng quy mô cửa hàng chứ."

Đỗ Phi nhìn cái thẻ ngân hàng, rồi lại nhìn Lục Trần, nói: “Xem ra lần này cậu không phải phát tài bình thường đầu nhỉ."

Lục Trần cười: “Cũng được, một triệu đối với tôi mà nói chỉ như muối bỏ biển thôi."

Chỉ như muối bỏ biển?

Đỗ Phi và Từ Kinh đều há hốc mồm ngạc nhiên, mấy nhân viên phục vụ cũng kinh ngạc đến mức hàm như sắp rơi ra đến nơi.

Người này tính ra cũng mới chỉ có hai mươi mấy tuổi, cậu ta có nhiều tiền như vậy thật sao?

Đây chính là điều mà mấy nhân viên phục vụ thắc mắc.

Nhưng có thể tùy tiện rút ra một triệu đưa cho người khác, như vậy cũng đủ thấy anh cách quá xa so với tưởng tượng của họ.

"Tôi thấy quy mô của tôi hiện nay là ổn lắm rồi, làm to hơn nữa, lại thêm mạo hiểm." Đỗ Phi không do dự, đẩy lại cái thẻ ngân hàng về phía Lục Trần.

Anh biết ý của Lục Trần, việc giúp anh mở rộng làm ăn, không phải là muốn anh tái xuất giang hồ sao.

“Không muốn cân nhắc thêm sao? Cậu phải tin, tôi đã tìm được cậu, thì chắc chắn có thể giúp cậu vượt xa cậu của mười năm trước." Lục Trần nói.

“Cậu biết bà xã của tôi mà, cô ấy thích một cuộc sống yên bình, mười năm trước tôi khiến cô ấy phải chịu quá nhiều nỗi sợ hãi, chỉ có thể dùng quãng đời còn lại để bù đắp cho cô ấy thôi." Đỗ Phi lắc

đầu.

“Ừ, cậu nói cũng phải." Lục Trần gật đầu, mặc dù trong lòng có chút thất vọng, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của Đỗ Phi.

Đỗ Phi rất yêu vợ, nên không muốn vợ anh phải dính vào giang hồ nữa.

Bản thân anh chẳng phải cũng vậy sao?

Anh đã từng nói với Lâm Di Quân thân phận của mình, nhưng vì Lâm Di Quân không tin, nên anh không muốn nhắc lại nữa.

Bởi vì anh sợ một tin động trời như vậy, sẽ khiến cho tinh thần của Lâm Di Quân bị đả kích.

 

Lâm Di Quân thích cảm giác tự mình nỗ lực giành lấy thành công, nên anh chỉ cần âm thầm giúp đỡ cô là được rồi.

Tags

Tin tức liên quan