Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 28 - 29)

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 28 - 29)

Ngọc Sơn Carving - 11/08/2020 - 0 bình luận

 

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 28 - 29)

 

Chương 28: Từ Kinh

Người chặn đường không phải ai khác mà chính là ông chủ tiệm đồ cổ Trương Tam Nguyên.

Nhìn thấy Trương Tam Nguyên dẫn theo người chặn trước mặt mình, Lục Trần không hề căng thẳng hay hoảng loạn, mà là có chút thất vọng với Thủy Hử Tam Kiệt.

Thủy Hử Tam Kiệt là người được Lục Trung bồi dưỡng, lúc đó Lục Trần đã nói rất rõ ràng rồi, Trương Tam Nguyên muốn đánh gãy tay của anh thì ý của anh chính là muốn Thủy Hử Tam Kiệt đánh gãy tay của Trương Tam Nguyên.

Nhưng xem ra hiện tại tay của Trương Tam Nguyên vẫn đang lành lặn.

"Xem ra chỉ có người mà mình tự tay bồi dưỡng lên thì mới dùng được rồi.Lục Trần trong lòng cảm khái nghĩ.

"Tiểu tử, tôi cũng không nhiều lời với cậu nữa, mau đem ly dạ quang giao ra đây, từ nay về sau chúng ta nước sông không phạm nước giếng, nếu không thì đừng trách ông mày đây ra tay tàn độc." Trương Tam Nguyên trừng mắt nhìn lục Trần, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.

Đó chính là chiếc ly dạ quang đời Tống có giá trị ít nhất khoảng năm trăm vạn tệ, so với năm trăm vạn này, dù có là đại thiếu gia gì đi chăng nữa, cũng đều vô nghĩa.

Phía sau ông ta là năm bảy tên to cao hung hăng khua khua chiếc đao đang cầm trong tay, dáng vẻ vô cùng hùng hổ hung dữ.

"Anh Trần, đây là những người nào vậy, sao anh lại đắc tội với loại người hùng hắng thế này?" Từ Kinh nhỏ giọng hỏi.

"Tôi đắc tội với đám người hung tợn nhiều rồi, đám này chẳng qua cũng chỉ là lũ tôm tép mà thôi, nếu như sợ thì lùi sang mộ bên đi." Lục Trần thản nhiên cười nói.

"Con người em có chút cứng nhắc, một ngày gọi anh là anh thì trong lòng em cả đời này anh sẽ là anh của em." Từ Kinh trịnh trọng đáp lại.

Khi cậu ấy vừa xuất ngũ trở về một năm, tuổi tác cũng không lớn nhưng chỉ cần nhận định một ai đó thì sẽ xem họ như huynh đệ sinh tử.

"Vậy được, tạm thời đừng hỏi nhiều nữa, chúng ta cùng nhau chiến đấu với đám này trước đã." Lục Trần gật đầu nói.

Từ Kinh gật đầu với Lục Trần, nắm chặt nắm đấm, chuẩn bị tư thế chiến đấu.

Đối mặt với một đám bảy tám người tay lăm lăm cần đao, nhưng cậu ấy một chút cũng không tỏ ra lo lắng.

Thứ nhất, cậu ấy chính là bộ đội đặc chủng xuất ngũ trở về, núi đao biển lửa gì đều đã trải qua rồi, đám người trước mặt cậu ấy căn bản đều không để vào mắt.

Thứ hai, nếu nói đến đánh nhau, Lục Trần còn mạnh hơn cậu ấy, nên càng không cần lo lắng.

"Ngu ngốc, xem ra các người đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, đánh chúng đi!" Trương Tam Nguyên nhìn dáng vẻ của Lục Trần và Từ Kinh thì biết hôm nay nếu như không đổ máu thì Lục Trần chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn và giao nộp ly dạ quang cho ông ta.

Bảy tám tên tay chân nghe Trương Tam Nguyên ra lệnh thì gầm lên một tiếng, khí thế nổi lên hung hãn.

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống, ánh đao loáng lên thật khiến người ta khiếp sợ.

Cũng may vào lúc đó đoạn ngõ nhỏ đó không có người qua lại, nếu không thì đúng là làm người khác sợ chết khiếp rồi.

Lục Trần và Từ Kinh cũng đã động thủ.

Đã đánh nhau thì cả hai người cũng đều rất hung hăng, hơn nữa đối phương trong tay còn có đao kiếm nữa.

Cho nên đều không thể nương tay...

Bang bang bang!

Chưa đến một phút, Trương Tam Nguyên kinh ngạc nhìn bảy tám tên do mình gọi đến đều đang rên rỉ nằm trên mặt đất.

Mà Lục Trần và Từ Kinh đều đã bước qua đám người kia mà đứng ngay trước mặt Trương Tam Nguyên rồi.

"Cậu, cậu, hai cậu là người hay là ma vậy?" Toàn thân Trương Tam Nguyên bị dọa đến mức run rẩy rồi.

Lăn lộn trên giang hồ nhiều năm như vậy, ông ta cũng đã từng chém người, nhưng đối mặt với quái vật mạnh mẽ như bọn người Lục Trần thì đúng là từ trước đến nay ông ta chưa từng gặp qua.

"Người anh em, mấy ngày trước ông ta nói phải đánh gãy tay của anh, sau đó có người đồng ý giúp tôi đánh gãy tay của ông ta, nhưng xem ra anh bị người ta lừa rồi, cậu có đồng ý đánh gãy tay của hắn cho anh không?" Lục Trần không thèm để ý đến Trương Tam Nguyên, mà quay sang nói với Từ Kinh.

"Nếu như là anh Trần đã mở lời, em nhất định sẽ không từ chối." Từ Kinh chỉ nhìn Lục Trần là đã hiểu.

Để Lục Trần đánh gãy tay của ông ta thì quá dễ dàng rồi, nhưng Lục Trần lại

muốn cậu ấy giúp, cậu ấy đã hiểu ý tứ của Lục Trần.

Chỉ là trong lòng có chút không ngờ tới, điểm này không giống với anh Trần mà cậu ấy quen biết.

"Mày muốn đánh gãy tay của anh Trần sao?" Từ Kinh bước lên phía trước một bước hỏi Trương Tam Nguyên.

"Không, không có, người anh em, tôi từ trước đến nay chưa từng có ý này, ly dạ quang đó tôi cũng không cần nữa." Trương Tam Nguyên vội vàng nhìn Lục Trần căng thẳng lắp bắp nói.

"Anh Trần nói có tức là có." Từ Kinh vừa nói vừa cầm lấy cổ tay của Trương Tam Nguyên vặn một cái.

Răng rắc!

Tiếng xương cổ tay gãy đứt đoạng vang lên, tiếp theo là tiếng la hét thảm thiết của Trương Tam Nguyên.

"Anh Trần, em tin là cái tay này của hắn cho dù có được bác sĩ cứu thì cũng phế thôi." Từ Kinh quay đầu nói với Lục Trần.

Cậu ấy rất tin tưởng vào thủ pháp của mình.

"Ừm, đi thôi, hôm nay anh mời cậu ăn cơm." Lục Trần gật đầu, rồi rút điện thoại ra gọi cho Đỗ Phi.

Từ Kinh không nói thêm gì nữa, cả hai người từ đầu đến cuối đều không thèm nhìn thêm lần nào nữa tên Trương Tam Nguyên đang nằm ôm cái tay bị gãy.

"A Phi à, đến Phỉ Thúy 36 ăn cơm nhé, đợi chút tôi gửi tên phòng đã đặt cho cậu. Đừng hỏi thêm cái gì, cứ đến đã rồi nói." Lục Trần nói rồi cúp máy.

Đỗ Phi là một trong những người bạn của Lục Trần trong mấy năm ở Du Châu, anh ấy biết Đỗ Phi rất rõ.

Nếu như không phải đột nhiên thất vọng với Thủy Hử Tam Kiệt thì có lẽ hôm nay anh ấy đã không gọi Đỗ Phi đến ăn cơm.

"Anh Trần, chỗ này ăn cơm hình như rất đắt, còn chưa được phát lương nữa, người anh em à hôm nay em thật sự không mời anh được rồi” vừa đến cửa Phỉ Thúy 36, Từ Kinh đã vội nói với Lục Trần.

Cậu ấy mặc dù chưa từng đến Phỉ Thúy 36 ăn cơm, nhưng cậu ấy cũng biết I hỉ Thúy 36 là nhà hàng thượng lưu ở Du Châu, ít nhất một người cũng phải có hơn một nghìn tệ, hơn nữa nếu bao phòng thì còn đắt hơn, nghe nói ăn một bữa cơm có thể ăn tới đến mấy chục vạn tệ.

"Hôm nay anh mời cậu." Lục Trần nói.

"Anh Trần, nếu như anh dùng tiền không chính đáng để mời em ăn cơm, thật sự bữa cơm này em không nuốt trôi." Từ Kinh do dự một chút liền nói.

Lục Trần dừng lại một chút, tò mò nhìn Từ Kinh sau đó cười hỏi: "Thế nào là không chính đáng, thế nào là chính đáng?

Ánh mắt Từ Kinh lóe lên chút úp mở, do do dự dự nói: "Anh Trần, em vẫn luôn coi anh như anh trai, mặc dù em không nên nghi ngờ anh, nhưng có một số chuyện cứ giữ trong lòng em cũng không thoải mái."

Lục Trần nhìn Từ Kinh, sau đó lấy bao thuốc ra đưa cho Từ Kinh một điếu, sau đó cũng tự mình hút một điếu.

Từ Kinh không châm thuốc, mà cứ chỉ nhìn Lục Trần nói: " Mấy ngày gần đây em vẫn luôn nghe được một số điều đồn thổi không hay về anh và chị dâu... Em không tin anh là người như vậy, nhưng mấy ngày nay mỗi ngày anh đến công ty gần như đều ở trong phòng của Hạ tổng, em tận mắt thấy nên trong lòng cũng có chút không thoải mái.”

Đây cũng là lí do mà hôm nay cậu ấy muốn mời Lục Trần ăn cơm.

Tất cả mọi người đều nói Lục Trần dâng vợ mình lên giường cho Hạ tổng, nên mới đổi lại được vị trí hiện tại ở công ty, mặc dù lời mọi người nói đều có cơ sở nhưng cậu ấy vẫn không tin.

Nhưng cậu ấy cũng muốn tìm Lục Trần để làm rõ chuyện này.

Lục Trần hút một hơi thuốc, sau đó dập điếu thuốc đi, mới khẽ cười nói: "Nếu như cậu tin tưởng anh, thì vào trong ăn cơm cùng anh, sau đó ngày mai anh sẽ nói cho cậu nghe chân tướng sự việc.”

Nói xong Lục Trần liền đi trước vào trong của Phỉ Thúy 36, Từ Kinh coi anh là anh trai không phải là giả, nhưng có thể khiến cậu ấy tín nhiệm Đỗ Phi như tín nhiệm anh thì phải xem lựa chọn của cậu ấy hôm nay rồi.

Từ Kinh thở dài một hơi rồi theo Lục Trần đi vào Phỉ Thúy 36.

"Anh rể, anh đến đây làm gì vậy?"

Ngay lúc hai người Lục Trần vừa đi qua một cái ghế dài, thì một người cô gái đột nhiên hướng đến hỏi.

Lục Trần quay đầu nhìn, chỉ nhìn chiếc ghế dài, Lâm Di Giai, Vương Tuyết và một người trẻ tuổi mặc vest đang nhìn anh.


 

Chương 29: Cô muốn kêu bảo vệ đuổi tôi ra ngoài?


 

"Ăn cơm chứ còn gì, tới nơi này còn có thể làm việc gì khác nữa sao?" Lục Trần có chút buồn cười nhìn Lâm Di Giai nói.

Những người khác cũng có chút buồn cười, thầm nghĩ đến Phỉ Thúy 36 ngoài ăn cơm ra thì còn làm gì được nữa chứ.

Từ Kinh nhìn Lâm Di Giai, ánh mắt chợt sáng lên, thầm nghĩ, anh Trần có cô em vợ thật đúng là xinh đẹp.

"Cậu có biết đây là nơi nào không? Mấy chục vạn cậu đi vay đã trả hết chưa?" Vương Tuyết nghi ngờ chất vấn Lục Trần, kỳ thực nghĩ đến việc Lục Trần vẫn còn một khoản nợ trên đầu như thế mà lại đến nhà hàng cao cấp như thế này ăn cơm, trong lòng bà ấy cũng có chút khó chịu.

Nhưng điều mấu chốt vẫn là anh ấy lại đến đây ăn mà không có Lâm Di Quân đi cùng, nên càng khiến bà ấy tức giận.

"Đúng vậy đó anh rể, dùng bữa ở đây ít nhất cũng phải mấy nghìn tệ, chị gái tôi vất vả lắm mới lên được quản lý, anh chăm sóc gia đình như vậy sao?" Lâm Di Giai cũng trách cứ nói.

"Anh có tiền của mình." Lục Trần không muốn nói nhiều, trong lòng nghĩ hai

mẹ con nhà này đúng thật là nhiều chuyện, chớ nói tôi chỉ là con rể trong Lâm gia các người, cho dù có là con trai ruột đi chăng nữa thì cũng không cần chuyện gì cũng can thiệp như vậy.

"Cậu có tiền, cậu có tiền thế sao nợ người ta còn không mau trả đi? Cậu có tiền sao không mua nhà lớn hơn cho Di Quân? Cậu có tiền sao không mua cho Di Quân cái ô tô để đi? Từ khi gả Di Quân cho cậu nó đúng là chưa được sống một ngày an nhàn nào, đồng ý lấy một người như cậu, con gái tối đúng là có mắt như mù rồi.” Vương Tuyết hung hăng giáo huấn Lục Trần

Lục Trần không nói gì, bất quá lời Vương Tuyết nói chỉ khiến cậu ấy có chút kích động.

Đúng vậy, anh ấy hiện tại đã thừa kế gia sản rồi, đã có tiền rồi, đúng là không nên tiếp tục để vợ mình sống khổ sở nữa.

Lục Trần trong lòng có chút xúc động liền đi theo hướng nhân viên phục vụ.

"Xếp cho tôi một phòng riêng." Lục Trần nói với nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ còn chưa nói gì đã nghe thấy Vương Tuyết phía sau lạnh lùng lên tiếng: "Cô không cần để ý đến cậu ta, cậu ta ngay đến ăn ở đại sảnh còn không trả nổi, bao phòng cái gì chứ?"

"A?" nhân viên phục vụ ngờ vực nhìn Lục Trần và Vương Tuyết, không biết quan hệ giữa hai người này là thế nào, nhất thời không biết phải làm sao.

"Nó là con rể của tôi, chỉ là một tên bảo vệ thôi, hơn nữa còn đang nợ người ta mấy chục vạn chưa trả, nếu như cô không sợ nó ăn rồi không có tiền trả thì cứ sắp xếp phòng riêng cho nó đi." Vương Tuyết nói với nhân viên phục vụ.

"Vậy... quý khách, anh có thẻ hội viên không ạ? Nếu như anh không có thì đành phải dùng bàn ở đại sảnh thôi ạ, chúng tôi chỉ có thể đặt phòng riêng cho khách có thẻ hội viên thôi." nhân viên phục vụ nghe Vương Tuyết nói vậy thì liền tin ngay.

"Tôi không có thẻ hội viên." Lục Trần lắc đầu nói.

"Anh rể của em có chút quê mùa đấy, đến quy tắc ở đây mà cũng không biết, còn dám đến đây ăn cơm nữa." Người thanh niên mặc vest bên cạnh Lâm Di Giai lên cười chế giễu nói.

"Cũng không phải, chẳng qua anh ta cũng chỉ là một bảo vệ quèn, không biết đến quy tắc ở đây cũng là điều bình thường mà." Lâm Di Giai nói

"Cái này khó trách rồi, làm bảo vệ được bao nhiêu tiền lương, tiền lương một tháng của họ còn không đủ ăn một bữa cơm ở đây, chắc đây là lần đầu tiên đến đây rồi." Người thanh niên ra vẻ thượng đẳng nói.

Người thanh niên này tên là Địch Phú, cũng không phải con nhà giàu, chỉ là quản lý cấp cao của một công ty lớn thôi.

Nhưng quản lý cấp cao của tập đoàn lớn thì thu nhập đúng là người thường không so bì dược, đứng trước mặt người | bình thường, hắn ta đúng là có tư cách ra vẻ cao ngạo.

"Không có thẻ hội viên vậy thì mời anh dùng bữa ở đại sảnh vậy." Nhân viên phục vụ nói.

 

"Giám đốc của các cô biết tôi, gọi ông ấy ra đây, ông ấy sẽ xếp phòng riêng cho tôi." Lục Trần nói.

Nhà hàng này cũng được tập đoàn Quân Duyệt đầu tư, mặc dù không phải là cổ đông lớn nhất, nhưng cũng chiếm 40% cổ phần, hổi tập đoàn quân Duyệt mở cuộc họp quản lý cấp cao, ông chủ và giám đốc của Phỉ Thúy 36 cũng đến tham dự, cho nên bọn họ nhất định nhận ra Lục Trần

"Thật có lỗi, giám đốc của chúng tôi không rảnh để gặp anh a." Nhân viên phục vụ không chút khách khí liền nói.

Lúc nãy cô ta còn không thấy gì, nhưng hiện tại Lục Trần đột nhiên còn muốn gặp giám đốc nữa vậy là có chút cố tình gây sự rồi, nếu như cô ta thật sự gọi giám đốc tới, không bị giám đốc mắng cho mới lạ.

"Còn không mau đi đi? Còn muốn ở lại để bị mất mặt sao?” Vương Tuyết hận. không thể ngay lập tức kéo Lục Trần lôi ra ngoài, nếu không phải Lâm Di Giai gọi anh ấy là anh rể thì bà ta còn lâu mới nhận Lục Trần là con rể của mình, thật sự là mất mặt.

"Người anh em, anh nên biết lượng sức mình một chút đi, giám đốc của Phỉ Thúy 36 là nhân vật có máu mặt, đầu phải là người gọi tới là tới liền được." Địch Phú tiếp lời Vương Tuyết nói.

"Ồ vậy sao? Tôi chỉ biết là nếu Khâu Kiện biết tôi đến nhất định là đã lập tức chạy đến gặp tôi." Lục Trần quay đầu nhìn Địch Phú nói.

"Cái gì? Anh đang nói chuyện hài gì vậy? Anh là loại người gì chứ, giám đốc Khâu là người thế nào chứ, anh không biết tự lượng sức mình à?" Đích Phù bị lời nói của Lục Trần chọc cười, vẻ mặt châm chọc nói.

"Anh rể, anh nói vậy không sợ cắn vào lưỡi sao, tôi cũng thật phục anh đấy." Lâm Di Giai ngán ngẩm nói.

"Bỏ đi Di Giai, anh e là anh rể em có vấn đề về thần kinh rồi, loại người như vậy vẫn nên tránh xa ra một chút, để tránh bị người ta chế giễu." Địch Phú mỉa mai nói

"Giám đốc Vương, chúng ta tiếp tục bàn chuyện hợp đồng đi." Địch Phú hèn mọn liếc nhìn Lục Trần một cái sau đó quay người đi về hướng ghế dài.

"Thật sự là mất mặt xấu hổ." Vương Tuyết hừ lạnh một tiếng, cũng không muốn đếm xỉa đến Lục Trần nữa.

Nhìn ba người họ quay về bàn của mình, Lục Trần cuối cùng cũng cảm thấy cả thế giới bỗng trở nên yên tĩnh hẳn đi.

"Anh Trần, hay là chúng ta đổi nơi khác ăn đi." Từ Kinh nhỏ giọng nói, cậu ấy cũng không chắc chắn lắm là Lục Trần có thật có tiền hay không.

"Nếu anh nói anh là một trong những cổ đông ở đây thì cậu có tin không?" Lục Trần cười nói.

Từ Kinh ngẩn ra, không biết nói sao bèn nói: "Anh Trần lời nói đùa này của anh thật sự không vui đâu.”

"Nếu anh là một trong những cổ đồng ở đây thì tôi chắc là người giàu nhất ở Du Châu này mất." Nhân viên phục vụ không nhịn được mà thốt lên, Lục Trần càng nói cô ta càng tỏ ra khinh thường.

Lục Trần vừa định giơ tay ra đang định nói gì thì liền nghe nhân viên phục vụ nói:" Quý khách, nếu như các anh thật sự muốn dùng bữa, thì mới đến đại sảnh gọi đồ đi, nếu không ăn thì mời các anh lập tức ra ngoài, đừng làm ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi.”

Bị nhân viên phục vụ trực tiếp đuổi khéo, Từ Kinh càng thêm bối rối.

Hơn nữa còn bị những cặp mắt dị nghị của những người xung quanh đang dùng bữa nhòm ngó, càng khiến cho cậu ấy không muốn đứng ngây ngốc ở đây thêm một giây phút nào nữa.

"Đã gặp những người không biết xấu hổ rồi, nhưng thật sự chưa gặp qua người không biết xấu hổ đến mức như vậy, rõ ràng là không đủ khả năng để dùng bữa ở đây, mà vẫn còn mặt dày ở lại đây đòi ăn đòi uống, đây là loại trơ tráo đến mức độ gì đây." Thấy nhân viên phục vụ nói lời đuổi khách như vậy mà đám người Lục Trần còn không đi nên có vài người khách cũng buông lời chế giễu.

"Chị gì ơi, tên nhóc đó thật sự là con rể của chị à? Loại người như vậy mà chị dám gả con gái của mình cho nó sao?" Một người ngồi bên cạnh Vương Tuyết nhìn Vương Tuyết cười nhạo nói.

Vương Tuyết vừa nghe xong liền vô cùng nổi giận, ném cho Lục Trần một cái nhìn không chút thân thiện nào.

Thật sự là mất mặt quá đi.

Lục Trần chẳng buồn để ý đến phản ứng của đám người xung quanh, tay rút điện thoại ra chuẩn bị gọi cho giám đốc ở đây.

Vừa hay lúc đó, một người trung niên đi lới liền hỏi: "Có chuyện gì vậy?”

- Người trung niên này không nhìn thấy chính diện mặt của Lục Trần, chỉ nhìn Từ Kinh nên liền hỏi nhân viên phục vụ.

"Giám đốc Khâu, người này không có tiền dùng bữa lại cứì ở đây không chịu đi." Nhân viên phục vụ chỉ Lục Trần đang xem điện thoại nói.

"Kêu bảo vệ đuổi ra ngoài đi." người trung niên nhíu mày nói.

"Anh vừa nãy chẳng phải còn đòi gặp giám đốc Khâu của người ta sao? Giờ giám đốc Khâu đến rồi, sao lại không nói năng gì thế?" Một vị khách nhiều chuyện hướng về phía Lục Trần cười nhạo nói.

Vương Tuyết và Lâm Di Giai càng xấu hổ cúi mặt xuống, bọn họ sợ bị người khác nhìn đến chỗ của mình.

Lúc này hai người đều có chút hối | hận, lúc nãy sao lại đi nhận mối quan hệ với Lục Trần làm gì chứ?

Thật là mất mặt quá đi mà!

Lúc nhân viên phục vụ vừa định đi ra gọi bảo vệ, Lục Trần liền ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào người trung niên, nhẹ nhàng nói:" Khâu Kiện, anh muốn kêu bảo vệ đuổi tôi ra ngoài sao?"

Tags

Tin tức liên quan