Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 26 - 27)

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 26 - 27)

Ngọc Sơn Carving - 08/08/2020 - 0 bình luận

 

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện

( Chương 26 - 27)

 

Chương 26: Mười vạn tệ

 

Nghe Lục Trần nói xong, Lâm Di Quân bên trừng mắt nhìn anh.

"Anh không muốn nói thì thôi, tối nay cứ ngủ một mình tiếp đi." Lâm Di Quân cảm thấy Lục Trần vẫn còn đang giận nên không muốn nói thật.

Nói xong cô bèn trở vào căn phòng ngủ còn lại, cô còn phải làm nốt bản kế hoạch khu biệt thự hồ Cảnh Long nữa.

Thấy phản ứng của Lâm Di Quân, Lục Trần nhún vai, chỉ cười khổ trong lòng.

Tại sao vợ anh lại không chịu tin anh vậy?

Lâm Di Quân trở lại phòng ngủ, vừa mở máy tính định làm bản kế hoạch thì lại thấy em gái gọi điện.

"Chị, chị đã hỏi anh rể chưa?" Lâm Di Giai hỏi.

"Chị hỏi rồi, anh ấy không chịu nói, chắc là vẫn đang giận. Để hôm khác chị hỏi lại xem." Lâm Di Quân nói.

"Vậy à, thế cũng được, khi nào chị hỏi ra thì báo em nhé." Lâm Di Giai nói.

"Ừ, em còn chuyện gì không, nếu không thì chị làm việc đây." Lâm Di Quân gật đầu, nói.

"Không có gì đâu, chị cứ làm việc đi." Lâm Di Giai chỉ gọi điện để hỏi chuyện này, nói xong bèn cúp máy ngay. Lâm Di Quần buông máy, dựa lưng vào ghế rồi chìm vào tĩnh lặng.

Thật sự là Lục Trần sao? Cô có thể tin anh không?

Nhưng nếu không phải anh thì còn có thể là ai?

Ngày hôm sau, Lục Trần tới công ty, đột nhiên lại nhìn thấy một chiếc túi da đen ngoài vườn hoa, anh bèn nhặt lên rồi tiến về phía cậu bảo vệ đang đi tuần kiểm tra, gần đó.

"Chu Soái, tôi nhặt được chiếc túi ở kia, anh mang vào phòng bảo vệ nhé, xem xem ai đánh rơi rồi bảo người ta tới phòng bảo vệ lấy." Lục Trần đưa chiếc túi đen cho cậu bảo vệ tên Chu Soái.

"Anh không thấy tôi đang đi tuần sao? Anh không biết tự mang vào phòng bảo vệ à?" Chu Soái mất kiên nhẫn.

"Ừ, vậy cậu cứ làm việc đi." Lục Trần gật đầu, lâu rồi không làm trong đội bảo vệ, trong chốc lát anh cũng đã quên mất người của bên bảo an đều rất có thành kiến với mình.

"Cái loại người gì nữa không biết, cứ tưởng bám được vào giám đốc Hạ là biến thành sếp to à?" Nhìn bóng lưng Lục Trần tiến về phía phòng bảo vệ, Chu Soái hừ lạnh, nói.

"Nếu cậu mà đưa vợ mình lên giường giám đốc Hạ như anh ta thì cũng có thể làm mưa làm gió như vậy đấy." Một cậu bả vệ khác cười khà khà.

Nghe vậy, Lục Trần quay phắt lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người họ.

"Ai đã tung cái tin đồn nhảm nhí này? Vụ Hải? Phạm Minh?" Mắt Lục Trần thoáng vẻ lạnh lùng.

Có nhiều chuyện anh có thể bỏ qua, nhưng việc liên quan đến sự trong sạch của vợ mình thì Lục Trần không thể vờ như không biết.

Vài ngày trước anh đã nhờ Hạ Quân điều tra chuyện này, nào ngờ hôm nay còn nghe thấy tin đồn nhảm nhí, khiến lòng anh thấy có phần thất vọng với Hạ Quân.

Hôm nay anh quyết định sẽ điều tra cho ra lẽ chuyện này.

“Làm sao chúng tôi biết ai tung tin được, nói chung là nghe người khác nói. Và lại, đây cũng là sự thực, anh dám tặng vợ mình cho người ta mà không dám để người khác được nói sao?" Một cậu bảo vệ khác tên Vu Chính cười lạnh.

Lục Trần nhìn hai người với vẻ mặt u ám, lạnh lùng thốt: “Hai người sẽ bị đuổi việc, hoặc là các anh nói cho tôi ai đã lan tin đồn này ra ngay bây giờ, hoặc là cả hai về đợi bị cảnh sát điều tra đi."

Anh quyết định dùng đến pháp luật, có cảnh sát ra tay, anh không tin không tóm được kẻ đã đứng sau tung tin thất thiệt.

“Ô kìa, anh tưởng mình muốn làm gì thì làm được thật sao? Tặng vợ cho người khác là có thể hô mưa gọi gió rồi à?" Chu Soái không tin Lục Trần có thể đuổi việc anh ta.

Nếu là vậy thật thì cái công ty này loạn rồi.

Bọn họ vẫn tin tưởng sự công tư phân minh của giám đốc Hạ.

Vả lại, ở công ty này thì giám đốc Hạ cũng chỉ ngồi ghế phó mà thôi.

Lục Trần chẳng buồn nhiều lời với hạng tôm tép như hai người này, anh quay người bỏ thẳng vào phòng bảo vệ.

Chuyện đuổi việc hai nhân viên bảo vệ chỉ đơn giản tốn một câu thôi, nhiều lời cũng vô ích.

“Lục Trần, sao anh lại cầm túi tiền của chị Vương?" Lục Trần vừa bước tới trước cửa phòng bảo vệ, Vụ Hải đã nhìn chằm chằm chiếc túi da màu đen trên tay anh, hỏi.

“Tôi vừa nhặt được bên ngoài, nếu là của chị kế toán Vương thì tốt, anh trả cho chị ấy đi." Lục Trần đưa túi cho Vụ Hải.

Vụ Hải nhận lấy chiếc túi, nhíu mày nói: “Tiền trong túi đầu?"

“Tiền nào?" Lục Trần cũng nhíu mày, từ lúc anh nhặt được thì chiếc túi này đã trống không rồi, chẳng có gì bên trong cả.

“Trước đó chị có rút mười vạn, nhét hết vào túi, chẳng biết không cẩn thận thế nào mà lúc về lại đánh rơi mất. Lục Trần, nếu cậu có cầm mười vạn kia thì nhất định phải trả lại cho chị, gia đình chị khó khăn, thật sự không trả nổi mười vạn này đâu."

Đúng lúc này, có một người phụ nữ trung niên bước vào phòng bảo vệ, đây chính là kế toán Vương Diễm của công ty.

Gương mặt Vương Diễm đầy vẻ nóng nảy, một trăm nghìn tệ với Vương Diễm mà nói thật sự chẳng phải con số nhỏ, Vương Diễm đang xin người của phòng bảo vệ tìm giúp mình.

“Chị Vương, chắc chắn anh ta đã lấy mất tiền rồi, nếu không chiếc túi đã chẳng nằm trong tay anh ta." Vụ Hải khẳng định.

“Chị Vương, tôi không hề lấy tiền của chị, lúc tôi nhặt được thì chiếc túi đã trống không rồi." Dù với Lục Trần một trăm nghìn tệ không đáng là gì, nhưng anh không lấy tiền nên đương nhiên cũng chẳng nhận tội.

“Lục Trần, anh làm tôi buồn cười chết mất, túi của chị Vương nằm trong tay anh, anh lại bảo mình không cầm tiền trong túi, anh tưởng chúng tôi là đồ ngốc sao?" Vụ Hải chế nhạo.

“Anh cảm thấy tôi là loại người thiếu một trăm nghìn tệ sao?" Lục Trần nheo mắt, anh đã hiểu rồi, Vụ Hải đang cố tình hãm hại anh.

“Anh giả vờ giả vịt cái gì? Trước đó con gái anh mắc bệnh, nằm viện suốt nửa năm, giờ anh còn đang nợ người ta mấy chục vạn tệ tiền viện phí, vậy mà anh còn bảo mình không thiếu mười vạn tệ ấy ư?" Nụ cười của Vụ Hải càng thêm đắc ý.

“Đúng vậy đúng vậy, chị Vương, bọn em có thể làm chứng, con gái mắc bệnh nên Lục Trần thường xuyên xin nghỉ, hơn nữa để chữa bệnh cho con gái, anh ta đã đi vay cả mấy chục vạn tệ, vậy nên chắc chắn anh ta đã lấy tiền của chị rồi."

Chu Soái và Vu Chính cười lạnh nhìn Lục Trần, khi nãy Lục Trần dám dọa đuổi việc họ, dù hai người họ không sợ nhưng đương nhiên cũng chẳng thể bỏ qua cơ hội hãm hại Lục Trần rồi.

Thật ra bọn họ không rõ ngọn nguồn sự việc, chỉ hùa theo mà đổ dầu vào lửa thôi.

“Lục Trần, chị quỳ xuống xin cậu trả tiền cho chị đấy, chị thật sự không đền nổi số tiền này đâu" Nghe đám người Vu Hải nói vậy, Vương Diễm càng tin khoản tiền mười vạn tệ đó đã bị Lục Trần cầm mất, nói xong còn định quỳ xuống thật.

Lục Trần cau mày, Vụ Hải đõ Vương Diễm dậy, nghiêm nghị nói: “Chị Vương, chị đang làm gì vậy? Anh ta lấy mất tiền của chị thì dù chị có quỳ xuống anh ta cũng chắng trả đầu. Vậy nên cách tốt nhất là báo cảnh sát, để cảnh sát xử lý đi."

Nói rồi, Vụ Hải rút điện thoại báo cảnh sát giúp Vương Diễm.

Chu Soái và Vu Chính cùng nhìn Lục Trần với vẻ mặt hả hê.

Khi nãy Lục Trần còn đem cảnh sát ra dọa họ, nào ngờ mới chớp mắt thôi đã sắp bị cảnh sát giải đi rồi.

“Báo cảnh sát cái gì? Vương Diễm và Lục Trần tới văn phòng tôi đi."

Lúc này, Hạ Quân đứng sau lưng đám người từ nãy chợt cất tiếng.

Hạ Quân vừa định ra ngoài xử lý chút chuyện, nào ngờ khi đi ngang qua cửa phòng bảo vệ lại thấy Lục Trần, bèn tò mò tiến lại nhìn, nghe họ nói chuyện một lúc đã hiểu.

Thấy giám đốc Hạ tới, Vương Diễm chỉ đành theo Hạ Quân tới phòng làm việc.

Lục Trần lạnh nhạt liếc Vụ Hải rồi cũng bước theo vào phòng làm việc của Hạ Quân.

Nhìn bóng lưng ba người rời đi, Vu Hải nhíu mày, trở vào phòng nghỉ của bộ phận bảo vệ.

Trong phòng nghỉ, Phạm Minh đang tựa ghế hút thuốc.

“Giám đốc Phạm, giám đốc Hạ gọi Lục Trần và Vương Diễm vào phòng làm việc rồi, tôi vừa định báo cảnh sát đã bị giám đốc Hạ cản lại." Vụ Hải nhìn Phạm Minh, nói.


 

Chương 27: Lục Trần sắp nổi điên rồi


 

“Không ngờ tên này lại may mắn tới vậy, nếu Hạ Quân đã ra mặt thì chắc chắn sẽ đòi xem camera giám sát, cậu gõ camera để loại bỏ chứng cứ rồi trả lại tiền cho người ta đi, nhớ chú ý không được để lộ bất cứ dấu vết nào." Sau phút chốc im lặng, Phạm Minh cất lời.

Lần này đúng là Phạm Minh cố tình hãm hại Lục Trần, nhưng giờ Hạ Quân lại nhúng tay vào khiến Phạm Minh không thể không buông bỏ cơ hội này.

Chủ yếu là vì Phạm Minh chưa lối kéo được cổ đông mới nên đương nhiên không dám làm gì Hạ Quân, Hạ Quân muốn bảo vệ Lục Trần thì Phạm Minh cũng chẳng còn cách nào.

“Khỉ thật, đúng là không cam tâm chút nào, có khi cơ hội tốt lần này có thể tống Lục Trần vào buồng giam mấy hôm." Vụ Hải không cam lòng.

“Ừ, khi nào thấy cổ động mới tới công ty thì báo ngay cho tôi." Phạm Minh gật đầu, để bám được vào cái gốc đại thụ là vị cổ đông mới này, mấy hôm nay Phạm Minh đã phí không biết bao nhiêu thời gian công sức. Phạm Minh tin vị cổ đông mới này sẽ trọng dụng mình.

Vụ Hải đáp vàng rồi bỏ đi sắp xếp công chuyện.

Về phần ba người bên Lục Trần, sau khi tới phòng làm việc của Hạ Quân, Vương Diễm kể lại một lượt sự tình.

Nhưng trước mặt Hạ Quân, Vương | Diễm không dám khăng khăng Lục Trần đã lấy tiền của mình.

“Chị bảo chị làm mất túi tiền ngoài đường, nhưng Lục Trần lại phát hiện ra túi của chị trong công ty, vậy đương nhiên anh ấy không phải người đã lấy tiền của chị rồi." Hạ Quân nói.

Lục Trần là cổ đông lớn nhất của công ty, có đánh chết Hạ Quân cũng không tin Lục Trần lại tham khoản tiền mười vạn tệ ấy.

“Chúng ta có camera được lắp khắp công ty, chỉ cần mở camera ra xem ai cầm túi mang vào công ty là biết." Lục Trần nói.

Trước đó Lục Trần làm việc tại bộ phận bảo an, anh nắm rất rõ phạm vi giám sát của camera, chỉ cần mở camera là muốn thấy gì cũng được.

“Được, vậy chúng ta xuống phòng bảo vệ xem camera thôi." Hạ Quân gật đầu.

| Đúng lúc này thì có người gõ cửa, Hạ Quân lên tiếng mời vào thì thấy một cậu bảo vệ xách túi giấy tiến lại.

“Giám đốc Hạ, lúc nãy khi đang đi tuần kiểm tra thì tôi phát hiện ra cái túi này

bãi đỗ xe, bên trong có mười vạn tệ, không biết đây có phải số tiền chị Vương làm mất không." Cậu bảo vệ đặt chiếc túi lên bàn làm việc của Hạ Quân, nói.

“Đúng rồi đúng rồi, đây chính là tiền của tôi, khi ấy ngân hàng lấy túi giấy để gói tiền giúp tôi." Vương Diễm mở túi, kích động nói.

“Nếu là tiền của chị Vương thì tốt rồi." Cậu bảo vệ gật đầu, bước khỏi phòng.

Lục Trần thấy đôi mắt của cậu bảo vệ nọ khẽ híp lại.

“Lần sau nhớ phải cẩn thận đấy, chị về làm việc đi." Thấy vẻ mặt của Lục Trần trở nên khó coi, Hạ Quân bèn đuổi Vương Diễm đi.

“Vâng, giám đốc Hạ, còn cả Lục Trần nữa, xin lỗi cậu, suýt nữa chị đã nghi oan cho người tốt rồi." Vương Diễm xin lỗi Lục Trần rồi rời đi.

“Lục thiếu gia, có phải anh đã làm phật ý ai bên bộ phận bảo an không?" Hạ Quân hỏi, chuyện này rõ ràng là do có người vu oan cho Lục Trần, sau đó thấy không giấu diếm được mới chủ động trả tiền lại.

“Xem ra hổ không thị uy thì họ lại coi tôi như mèo hen." Lục Trần cười lạnh.

Hiện giờ anh đã chắc chắn chuyện này có liên quan tới Vụ Hải, nhưng vẫn chưa rõ liệu có dính dáng gì đến Phạm Minh không.

Anh hoàn toàn không coi hạng người như Phạm Minh, Vu Hải là đối thủ của mình, nào ngờ họ lại không biết sống chết như vậy. Đã thế, anh bắt buộc phải cho họ một bài học.

“Lục thiếu gia, anh định xử lý thế nào, có cần tôi giao bọn họ cho cảnh sát không?" Hạ Quân đoàn Lục Trần đã biết người hại mình là ai rồi.

“Hay chúng ta xuống xem rồi đưa camera cho cảnh sát?" Hạ Quân lại hỏi.

“Chắc chắn camera đã bị phá hỏng rồi, nếu chuyện do họ làm thật thì chắc hẳn cũng đã thủ tiêu chứng cứ, thậm chí hôm nay họ còn cố tình tắt mất một số những camera quan trọng.

Chuyện này cứ từ từ đã, giờ hãy đuổi việc hai tên bảo vệ Chu Soái và Vu Chính cho tôi, lý do là vì họ đã tung tin đồn thất thiệt về vợ tối. Sau đó bảo cảnh sát tới điều tra họ, xem xem ai là người đã loan tin."

Lục Trần chuẩn bị lôi kẻ đứng sau tung tin đồn hãm hại vợ mình ra trước, so với việc này thì những mưu kế vu oan đổ vấy cho anh đều chẳng đáng là gì.

Hạ Quân giật mình. Hạ Quân cũng đang điều tra việc này, vậy là Lục Trần không hài lòng với hiệu suất làm việc của mình rồi.

“Lục thiếu gia, tôi thấy nên để cảnh sát đến điều tra họ trước, cuối cùng khi chân tướng đã rõ ràng rồi hẵng đuổi việc họ thì sẽ có sức thuyết phục hơn."

“Được, giờ anh hãy xử lý việc này trước, nếu anh không quen biết phía bên cục cảnh sát thì tôi sẽ cử người ra mặt." Lục Trần nói.

“Vâng, giờ tôi sẽ báo cảnh sát ngay tôi có quen biết với cục trưởng cục cảnh sát, cục trưởng cũng sẽ giúp tôi đốc thúc việc điều tra." Hạ Quân nói xong bèn gọi điện cho cục trưởng.

Vốn Hạ Quân muốn âm thầm xử lý chuyện này, nhưng giờ xem ra có muốn kín đáo cũng chẳng kín đáo nổi.

“Khỉ thật, tên Lục Trần kia vẫn đang trong phòng làm việc của giám đốc Hạ, giám đốc Hạ dám trắng trợn giao dịch ngầm với anh ta mà không sợ gây ảnh hưởng xấu hơn sao?" Vụ Chính và Chu Soái đang đi tuần kiểm tra tòa nhà làm việc, đứng từ xa đã thấy bóng Lục Trần còn đang trò chuyện với Hạ Quân trong phòng làm việc, Vu Chính bèn lẩm bẩm.

“Hừ, chuyện này mà tới tai cổ đông mới thì có trò vui rồi đấy. Nghe nói cổ đông mới đang muốn chỉnh đốn lại tác phong công ty, bọn họ làm thế này là không coi cổ đông mới ra gì." Chu Soái cười lạnh.

“Nhưng mà, tên khốn Lục Trần này ác thật, để có thể dựa dẫm vào giám đốc Hạ mà không tiếc dâng cả vợ lên, loại người thế này tốt nhất về sau đừng nên động tới, động vào anh ta, chuyện gì anh ta Công dám làm đấy." Vu Chính nói.

“Ừ, chẳng biết tên đó tôi luyện đầu ra cái bản lĩnh này, đến đội trưởng cũng không dám giáo huấn anh ta triệt để." Chu Soái gật đầu, nhớ đến cảnh Lục Trần dễ dàng quật ngã Từ Kinh - người giỏi đánh đầm còn hơn cả bọn họ xuống, bọn họ vẫn còn khá sợ Lục Trần.

“Đi thôi, có vẻ bọn họ sắp ra rồi." Đúng lúc này thì cửa phòng làm việc của Hạ Quân bật mở, hai đồng chí cảnh sát bước ra ngoài cùng họ.

“Hai người là Chu Soái và Vu Chính, phải chứ." Chu Soái và Vu Chính còn chưa đi thì hai viên cảnh sát đã bước tới cạnh họ.

Hai người gật đầu, đưa mắt nhìn Lục Trần mà trong lòng giật bắn, không ngờ Lục Trần báo cảnh sát tới điều tra họ thật.

“Hai người bị tình nghi phạm tội phỉ báng, tung tin đồn thất thiệt, xin hãy phối hợp về đồn cùng chúng tôi để điều tra." Hai viên cảnh sát nói, tỏ ý muốn giải hai người xuống tầng.

“Lục Trần, mày giỏi lắm!" Hai người lạnh lùng liếc Lục Trần, xuống tầng cùng cảnh sát.

Khóe môi Lục Trần nhếch lên, nở nụ cười lạnh lùng, anh nói đôi câu với Hạ Quân rồi cũng tiến xuống tầng theo.

"Anh Trần, anh có rảnh không?" 

Lục Trần vừa chuẩn bị rời khỏi công ty đã thấy Từ Kinh tiến lại.

“Tôi có." Lục Trần gần đầu, anh và Từ Kinh đánh nhau đầm mới thân quen, mới đầu Từ Kinh không ưa anh, muốn ra tay dạy cho anh một bài học, nào ngờ anh cho Từ Kinh vài đòn là đã chế ngự được cậu ta.

Kể từ lần ấy, Từ Kinh bắt đầu tôn trọng anh, đó là sự tôn trọng đến từ nội tâm, nói chính xác ra thì cả công ty này chỉ mình Từ Kinh có thể được coi là bạn anh thôi.

“Vậy em mời anh ăn cơm, em có chuyện muốn hỏi anh." Từ Kinh nói.

“Được, đi thôi." Lục Trần gật đầu, rời khỏi công ty cùng Từ Kinh.

Hai người vừa rời công ty, tới một con ngõ nhỏ đã thấy có sáu bảy tên đàn ông vạm võ đứng chặn đường. Mà đám người này lại đều là người quen.

Tags

Tin tức liên quan