Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 24 - 25 )

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 24 - 25 )

Ngọc Sơn Carving - 08/08/2020 - 0 bình luận

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện

( Chương 24 - 25 )

 

Chương 24: Đây mới là con rể tốt của ta

 

Lục Trần vô cùng tức giận. Đây đúng là ly Dạ Quang thực thụ, hơn nữa còn là ly Dạ Quang thời kì Nam Tổng. 

Vậy mà Vương Tuyết trong chốc lát làm võ nó rồi, còn nói anh nhân phẩm tồi tệ, là thứ giả dối. Nhìn những mảnh vỡ của ly Dạ Quang trên sàn nhà, anh hít một hơi thật sâu, cố hết sức kìm nén cơn giận.

Lâm Đại Hải cũng vô cùng tức giận.

Ông vốn là một nhà khảo cổ, mặc dù ông không nổi tiếng như Vu Chính Đào, nhưng ông vẫn có khả năng phân biệt tính thực giả của đồ cổ.

Khi Lục Trần mang ly Dạ Quang ra, lại kết hợp với Vụ Chính Đào gọi điện thoại gọi nói với ông hôm nay có một chàng trai trẻ đã mua một chiếc ly Dạ Quang thời Nam Tống có giá trị ít nhất năm trăm vạn nhân dân tệ trong một cửa hàng đồ cổ, ông liền biết rằng chàng trai trẻ đó chính là Lục Trần, mà chiếc ly đất nhìn có vẻ không đáng để mắt tới kia cũng chính là chiếc ly Dạ Quang đó.

Ông chỉ lưỡng lự vài giây, thật không thể ngờ lại bị chính vợ của mình đánh võ mất.

Ông tức giận tới nỗi muốn thổ huyết,

“Bố à, bố là nhà khảo cổ, muốn chứng minh cái ly này có thực sự là ly Dạ Quang thời Nam Tống hay không chắc hẳn là rất đơn giản, con không hề lừa gạt bố, bố chỉ cần kiểm nghiệm qua là biết liền. Còn về việc mẹ nói sau này không cho phép con tới cái nhà này nữa, vừa hay con cũng đang có cái ý nghĩ đó, các biệt." Lục Trần từ tốn nói, ôm lấy Kỳ Kỳ với vẻ mặt vô tội, quay người rời khỏi.

Lâm gia đã không hoan nghênh anh, thì anh cũng chẳng có ý muốn đến nữa.

“Đúng là tên không biết xấu hổ, đây rõ ràng là một chiếc ly võ, đến người mù còn có thể nhìn ra, còn cần phải chứng

minh à? Chỉ là tên phế vật mà thôi, bản thân có bao nhiêu bản lĩnh, lẽ nào trong lòng không biết sao? Ly Dạ Quang thời Nam Tống ít nhất phải mấy trăm vạn tệ mới có thể mua được, bản thân cậu ta còn đang nợ một nợ lớn, còn mua ly Dạ Quang thời Nam Tống, đang coi chúng ta là lũ ngu sao?"

Vương Tuyết vừa nhìn bóng lưng Lục Trần vừa chế giễu, cho đến khi Lục Trần đi ra khỏi cửa mới quay lại về phía Lâm Di Quân đang có gương mặt gượng gạo.

“Di Quân, trước đây không biết rằng con người của nó lại xấu xa đến thế nên mẹ không nói gì cả, nhưng giờ thì con cũng nhìn thấy rồi đấy, nếu vẫn còn đi theo loại người như nó, sau này không những hại con, mà còn hại cả Kỳ Kỳ, li hôn với nó đi, với điều kiện của con, cho dù là tái hôn,cũng có thể tìm được người đàn ông tốt hơn nó gấp trăm lần."

Lâm Di Quân trong lòng có chút buồn khổ, Lục Trần quả thực càng ngày càng khiến cô thất vọng rồi.

Tuy rằng giáo sư Vu Chính Đào đồng ý bỏ hai lăm vạn ra mua cái ly này, nhưng nhìn thế nào cũng không giống ly Dạ Quang.

Cho dù anh có muốn so sánh với Hồ Hồng, thì cũng phải tìm lí do hợp lí hơn

chứ.

Thứ đồ vật hơn chục vạn nhân dân tệ, anh lại nhất quyết nói thành bảo vật mấy trăm vạn, đây không phải là tự đánh vào mặt mình sao.

“Đủ rồi! Bà đúng là cái loại phụ nữ phá gia, bà có biết vừa nãy bà ngu ngốc đến mức nào không?" Lâm Đại Hải thực sự không thể tiếp tục nhịn được nữa, đập mạnh một cái lên mặt bàn quát lớn.

Đem chiếc ly mà Lục Trần tặng đi bán, tùy ý thôi cũng phải được hơn năm trăm vạn tệ, vậy mà bị bàn tay của vợ mình đánh vỡ rồi.

Làm sao mà không khiến ông tức giận được chứ.

“Ông, ông nói cái gì?" Tâm trạng Vương Tuyết vô cùng kích động, quay sang nhìn chằm chằm vào Lâm Đại Hải, gương mặt phủ đầy sự băng giá.

Bà không hề ngờ rằng người chồng trước nay chưa từng cáu gắt với mình, lại chỉ vì một thằng con rể rác rưởi mà lần đầu nổi giận với mình.

Điều này khiến bà nhất thời không kịp phản ứng lại.

“Tôi nói bà là loại vợ khuynh gia bại sản, là đồ đần độn. Những lời Lục Trần nói lúc nãy là thật, chiếc ly này là ly Dạ Quang thời Nam Tống, bây giờ tôi sẽ kiểm chứng cho kẻ ngu đần như bà thấy!"

Lâm Đại Hải tức giận đùng đùng mở bình rượi vang ra, đổ cả bình ra cái bát lớn, sau đó nhặt những mảnh ly võ trên sàn nhà ngâm vào trong bát rượu.

Thấy Lâm Đại Hải thực sự nghiêm túc, Vương Tuyết hừ một tiếng, kìm nén sự tức giận trong lòng, đợi xem Lâm Đại Hải chút nữa sẽ giải thích như thế nào.

Lâm Di Quân cũng lờ mờ nhìn chằm chằm chiếc bát đang ngâm những mảnh ly vỡ.

Hai phút trôi qua, những mảnh võ lúc đầu nhìn có không đáng để mắt tới kia, lại bắt đầu có những thay đổi thần kì.

Chuyện vừa xảy ra khiến tất cả mọi người phải nín thở.

Bốn phút trôi qua, những mảnh võ của chiếc cốc từ màu tro đất hoàn toàn biến thành màu xanh ngọc, hơn nữa dưới sự tô điểm của màu rượu đỏ, màu xanh ngọc pha chút đỏ càng nổi bật hơn.

“Đây chính là cốc Dạ Quang được làm từ ngọc bích cao cấp đấy!” Lâm Di Giai không nhịn được mà thốt lên.

Những người khác cũng hít một hơi thật sâu.

Trước tiên chưa cần bàn đến đây có phải cốc Dạ Quang thời Nam Tống hay không, nhưng chất liệu làm ra cái cốc này là ngọc bích cao cấp thì không thể giả được.

Cho dù không phải cốc Dạ Quang thời Nam Tống, cũng phải bán được với giá mấy chục vạn rồi.

Lần này thì tất cả mọi người đều không còn nghi ngờ Lục Trần nữa.

“Ngu đần, có biết bàn tay của bà vừa làm rơi mất bao nhiêu tiền rồi không hả?" Lâm Đại Hải một mặt khó chịu nhìn Vương Tuyết.

Vương Tuyết nghẹn họng không nói gì, thực sự bây giờ bà đang rất hối hận, đó hẳn chính là chiếc cốc Dạ Quang trị giá trên năm trăm vạn tệ, trong nháy mắt đánh rơi mấy trăm vạn khỏi tay, tim bà như đang nhỏ máu vậy.

“Chị, anh rể lấy tiền đâu mua cốc Dạ Quang chứ? Đây còn là bảo vật trị giá năm trăm vạn nữa!" Lâm Di Giai nhìn về phía Lâm Di Quân, trong lòng cảm thấy vô cùng tò mò.

Cho dù cô biết rằng Lục Trần quen biết với giám đốc của tập đoàn Tân Thiên Trạch, nhưng cũng không thể có nhiều tiền đến vậy.

“Chiếc cốc Dạ Quang này thật ra mua với giá hai nghìn tệ, lúc đấy chị còn nói anh ấy lãng phí tiền, không ngờ rằng giáo sư Vu Chính Đào lại bỏ ra hai lăm vạn tệ bảo bọn chị bán lại cho ông ấy, nhưng bị Lục Trần từ chối, Lục Trần nói vật này là dùng để làm quà sinh nhật tặng cho bố, đưa bao nhiêu tiền cũng không bán." Lâm Di Quân nói.

Lâm Di Giai cùng Hồ Hồng đều trợn tròn mắt, cảm thán về chuyện Lục Trần chó ngáp phải ruồi, đồng thời cũng ngầm thở phào một hơi.

Chỉ cần không phải Lục Trần thật sự bỏ ra năm trăm vạn tệ mua về, thì trong mắt bọn họ Lục Trần vẫn chỉ là một tên vô dụng.

“Đây mới là con rể tốt của tôi đó!" Lâm Đại Hải không kìm nổi than thở một tiếng, hiện giờ ông cũng chỉ có thể than thở mà thôi."Nghe thấy bố mình than thở, Lâm Di Quân trong lòng cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Còn về Lâm Di Giai và Hồng Hồng thì lại có chút xấu hổ, trong lòng lại càng cảm thấy bực tức Lục Trần.

Anh ta nói bản thân đã cuốn xéo rồi, còn muốn cướp hết sự chú ý về mình, há nào lại có cái lí lẽ đấy.

- Sau khi Lục Trần rời khỏi Lâm gia, liền gọi điện thoại cho Lục Trung.

“Chú Trung, giúp tôi tìm hiểu về Hồ Quân Thành, là cái tên mở siêu thị đó. Đúng thế, bố con bọn họ lại có thể mạo danh quen biết chú lừa gạt vợ tôi, giúp tôi cảnh cáo bọn họ." Lục Trần nói xong liền tắt điện thoại.

Tuy anh không vạch trần bộ mặt của Hồ Hồng tại trận, nhưng không có nghĩa là anh sẽ bỏ qua chuyện này.

Hồ Hồng lừa gạt Lâm Di Giai và Vương Tuyết, anh có thể không quản, nhưng đã lừa gạt đến vợ anh thì anh không thể không quản rồi.

Lục Trần vừa cúp điện thoại chưa được bao lâu, điện thoại bên phía Hồ Hồng đang ăn uống no say bỗng dưng kêu lên.

Hồ Hồng thấy là bố hắn gọi đến liền nghe điện thoại ngay trước mặt mọi người.

Hơn nữa lại còn mở loa ngoài.

Có tấm đệm trước đó, Hồ Hồng cảm thấy rằng nghe cuộc gọi từ ba hắn trước mặt mọi người là một sự khoe khoang.

“Bố, có chuyện gì vậy?" Hồ Hồng vừa nhai đồ ăn vừa hỏi.

“Thằng khốn nạn, mày hại ông thảm rồi mày có biết không hả?" Hồ Quận Thành hét lớn một cách phẫn nộ.

Hồ Hồng trong phút chốc bị tiếng quát của bố mình dọa cho ngơ người, một lúc lâu vẫn chưa thể nhận thức được chuyện gì đang xảy ra.

Thư kí nhà họ Lục vừa gọi điện thoại cho tao, nói mày mượn danh nghĩa nhà họ Lục lừa gạt Vương Tuyết và Lâm Di Quân, nếu như mày không lập tức xin lỗi những người trong chuyện này, và nhận được sự tha thứ của bọn họ, tập đoàn quân Duyệt không chỉ làm cho siêu thị nhà chúng ta phá sản mà còn khởi kiện chúng ta giả danh lừa bịp.

Từng người nhà Lâm gia đều nghe thấy tiếng nói tức giận của Hồ Quận Thành, cả nhà trong phút chốc mặt đều biến sắc, thi nhau nhìn về phía Hồ Hồng, ai nấy trên mặt đều tỏ vẻ tức giận.


 

Chương 25: Người âm thầm giúp mẹ con em chính là anh


 

Đặc biệt là Vương Tuyết và Lâm Di Giai lại càng thấy tức giận tột độ.

Không ai thích bị người khác lừa dối cả, đặc biệt là bị người mình quan tâm lừa dối.

“Cậu hãy cho tôi một lời giải thích!" Lâm Di Giai nhìn Hồ Hồng chằm chằm, cô chính là người giận dữ nhất ở đây.

“Tôi... Di Giai, cậu nghe tôi nói đã, tôi thật sự thích cậu..." Hồ Hồng ngại ngùng nhìn Lâm Di Giai, lòng vừa hối hận lại vừa sợ hãi.

“Cậu cút đi, tôi không nhận nổi tình yêu của kẻ dối trá như cậu, và tôi cũng không thể thích một kẻ dối trá!" Lâm Di Giai giận dữ chỉ thẳng ra cửa nhà mình, thét lên.

“Di Giai, tôi xin lỗi..." Mặt Hồ Hồng tái mét, hiện đầy nỗi hổ thẹn, nhục nhã.

“Cút!" Lâm Di Giai không hề nể nang.

Thấy Hồ Hồng đứng yên bất động, Vương Tuyết bùn đẩy thẳng Hồ Hồng ra

ngoài.

Sau đó cả căn nhà lại chìm vào tĩnh lặng.

Mẹ, nếu không phải Hồ Hồng thì ai đã âm thầm giúp đỡ chúng ta?" Hồi lâu sau, cuối cùng Lâm Di Quân cũng phá vỡ sự im lặng.

Vương Tuyết lắc đầu, bà cũng không biết đó là ai.

Bọn họ chẳng phải người có chức có quyền gì, không thể đoán ra ai đã lặng lẽ giúp đỡ mẹ con họ.

“Liệu có phải người quyền cao chức trọng nào đó để ý tới con nên mới âm thầm giúp đỡ chúng ta không?" Vương Tuyết nhớ tới lời đùa khi trước của Lâm Di Giai mà đột nhiên bật lên câu hỏi.

“Sao có thể như vậy được, con và Lục Trần còn đang hạnh phúc, hơn nữa con. cũng chẳng quen ai quyền cao chức trọng cả." Lâm Di Quân vội lắc đầu, nhưng lòng cũng có phần hoài nghi.

“Chắc chắn có một người biết." Lâm Di Giai đột nhiên thất.

“Ai?" Tất cả mọi người cùng quay sang nhìn Lâm Di Giai.

“Là anh rể, em vẫn nhớ hôm ấy ở bệnh viện, anh ấy có ẩn ý rằng Hồ Hồng không phải người đã giúp chúng ta lấy được đơn hàng của tập đoàn quân Duyệt, chỉ là khi ấy chúng ta không tin anh rể. Còn nữa, khi nãy anh ấy còn kiên quyết thề rằng Hồ Hồng không phải người đã giúp đỡ chúng ta, bắt Hồ Hồng gọi điện đổi chất với bổ mình, chỉ là không ngờ bố Hồ Hồng lại vô liêm sỉ tới vậy." Lâm Di Giai giải thích.

Lâm Đại Hải không biết trước đó đã có chuyện gì xảy ra nên im lặng không nói.

Vương Tuyết và Lâm Di Quân gật đầu, xét theo như hành động trước đó của Lục Trần, chắc chắn anh phải biết người đã âm thầm giúp họ là ai.

“Di Quân, khi nào về con hỏi Lục Trần xem người đã giúp mẹ con chúng ta là ai, phải cảm ơn người ta cho tử tế."

“Dạ." Lâm Di Quân gật đầu, Vương Tuyết không nói thì khi về nhà cô cũng sẽ hỏi Lục Trần.

Ăn xong cơm tối là Lâm Di Quân bỏ đi, Lâm Di Quân vừa đi, Lâm Di Giai đột nhiên nói với mẹ mình: “Mẹ, mẹ nói thử xem, liệu người giúp chúng ta có phải là Lục Trần không?"

 

“Con đang nghĩ gì vậy? Cậu ta là một tên bảo vệ, nếu có cái khả năng ấy thì liệu có thèm đi làm bảo vệ không?" Vương Tuyết nói với vẻ khinh thường.

“Không phải, ý con bảo anh ấy đã nhờ chủ tịch của Tân Thiên Trạch giúp chúng ta. Mẹ nghĩ thử xem, anh ấy là bạn với chủ tịch Tân Thiên Trạch, người ta còn cho anh ấy một tấm thẻ VIP, anh ấy nhờ chủ tịch Hình giúp chút chuyện nhỏ thì chắc chủ tịch cũng chẳng từ chối đâu." Lâm Di Giai phân tích.

“Con nói cũng có lý, nhưng chuyện này thì phải đợi chị con hỏi Lục Trần xong hẵng nói tiếp, nếu cậu ta nhờ chủ tịch Hình giúp thật thì mẹ sẽ rút lại những lời đã nói khi trước.” Vương Tuyết do dự thoáng chốc rồi mới nói.

Nếu thật sự Lục Trần có mối quan hệ này thì đương nhiên bà sẽ không liên tục hạnh họe anh như trước nữa.

Về phía Hồ Hồng, sau khi Hồ Hồng về nhà, Hồ Quận Thành vội hỏi ngay: “Sao rồi, cô bé có tha thứ cho con không?"

Hồ Hồng lắc đầu, vẻ mặt vô cùng chán chường.

“Bọn họ không tha thứ mà sao mày còn dám về đây? Cái đồ ăn hại, mày không những khiến siêu thị nhà mình phá sản mà còn muốn đi ăn cơm từ hả?" Hồ Quân Thành giận tím mặt, từ trước tới giờ, đại gia nhà họ Lục đã nói lời nào là không một ai dám chất vấn, người này bảo nếu không được mẹ con Vương Tuyết tha thứ thì sẽ khiến họ không ngóc đầu lên nổi. Người này nói được thì cũng làm được.

Hồ Hồng giật mình, nỗi sợ hãi dâng trào trong lòng.

“Bố, nhưng mà họ không chịu nhận lời xin lỗi của con, cứ thế đuổi thằng con ra khỏi nhà." Hồ Hồng yếu ớt cất lời.

“Thằng khốn này, khi ấy người ta đã nghi ngờ mày rồi mà sao mày còn cố cãi? Nếu không phải mày gọi điện cho tao thì mình vẫn còn đường sống, giờ nhất định phải được mẹ con nhà Vương Tuyết tha thứ thì siêu thị nhà chúng ta mới trụ nổi!" Hồ Quân Thành không kiềm chế nổi, cho con một mình cái tát, ông ta thật sự đang rất tức giận.

Nếu biết chuyện nghiêm trọng nhường này thì ông sẽ không bao giờ diễn trò cùng con trai mình.

Hiện giờ thậm chí ông còn có ý muốn đánh gãy chân Hồ Hồng.

Hồ Hồng lảo đảo, gò má sưng đỏ lên, xem ra cú tát của Hồ Quận Thành rất mạnh.

“Bố, hay là mình đi cầu xin Lục Trần trước đi, khi ấy chính anh ta là người đã nghi ngờ con." Hồ Hồng xoa gò má, đột nhiên bật thốt.

“Lục Trần là ai?" Hồ Quận Thành trầm giọng, hỏi.

“Là chồng của Lâm Di Quân, nghe nói anh ta là bảo vệ của công ty điện tử Đông Giai, chúng ta cho anh ta chút lợi lộc, bảo anh ta khuyên vợ mình, chỉ cần vợ Lục Trần chịu tha thứ cho chúng ta thôi, sau đó chúng ta sẽ lại xin Lâm Di Quân ra mặt thuyết phục Vương Tuyết, có khi lại xong chuyện cũng nên." Hồ Hồng nói.

| Hồ Quận Thành im lặng trong chốc lát rồi gật đầu: “Nếu Vương Tuyết sống chết không chịu tha cho mày thì bố sẽ dành riêng một kệ hàng trong siêu thị ra để chuyên bán thuốc bên công ty bà ấy."

Hồ Hồng nghe xong mà thầm thời phảo nhẹ nhõm.

Qua khoảng thời gian tiếp xúc, Hồ Hồng đã hiểu tính tình Vương Tuyết, bà chỉ chăm chăm vào lợi lộc, coi trọng tiền bạc. Hồ Hồng tin chỉ cần siêu thị nhà mình cho Vương Tuyết một kệ hàng, chắc chắn bà sẽ đồng ý ngay.

“Vậy mai con sẽ đi tìm Lục Trần." Hồ Hồng nói.

“Ừ, chuyện này mà mày còn không làm tử tế được thì tao sẽ đánh gãy chân mày." Vương Quân Thành trầm giọng.

Lâm Di Quân trở về nhà, thấy Lục Trần đang ăn cơm tối với Kỳ Kỳ mà lòng thoáng áy náy.

Cô bước tới, ngồi xuống bên Lục Trần, nhỏ giọng: “Em thay mẹ xin lỗi anh chuyện hôm nay, anh cũng biết tính bà nóng này thế nào mà, em cũng chẳng khuyên nổi bà."

Dù Lâm Di Quân nói vậy nhưng lòng Lại có phần nghĩ theo hướng khác, nếu không phải hiện giờ Lục Trần là kẻ vô tích sự thì thành kiến của mẹ cô với anh cũng chẳng lớn tới mức này.

Nhưng hôm nay Lục Trần đã bị mẹ cô đuổi đi, cô cảm thấy mình vẫn bắt buộc phải xin lỗi Lục Trần.

“Không sao đâu, vừa hay anh cũng chẳng muốn tới nhà bà ấy nữa." Lục Trần cười, tùy tiện đáp lời.

Lâm Di Quân thở dài, cô biết tính tình Lục Trần, sau chuyện ngày hôm nay cô tin Lục Trần thật sự sẽ không tới nhà ngoại mình nữa.

“Đúng rồi, có chuyện này em muốn hỏi anh, sao anh biết Hồ Hồng không phải người đã giúp nhà em?" Lâm Di Quân hỏi.

“Em muốn nghe nói thật hay nói dối." Lục Trần ngẩng đầu nhìn Lâm Di Quân, mỉm cười.

“Vớ vẩn, đương nhiên là nói thật rồi." Lâm Di Quân lườm anh.

“Sự thật là..." Lục Trần ngập ngừng chốc lát, thấy Lâm Di Quân nhìn mình với vẻ đầy kỳ vọng, cuối cùng anh cũng vẫn trả lời:

“Người âm thầm giúp mẹ con em chính là anh."

Tags

Tin tức liên quan