Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 22 - 23)

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện ( Chương 22 - 23)

Ngọc Sơn Carving - 08/08/2020 - 0 bình luận

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện

( Chương 22 - 23 )

 

Chương 22: Cậu ta không có tư cách

"Anh rể, em còn tưởng là anh không đến." Có lẽ vì lần trước tham lam cái thẻ VIP của Lục Trần, nên Lâm Di Giai biểu hiện khá thân thiện với anh.

Còn phải nói, cái thẻ VIP đó dùng rất đã, mấy ngày hôm nay cô ta và mẹ cô mua sắm điên cuồng rất nhiều hàng xa xỉ ở trung tâm thương mại Tân Thiên Trạch, đến bây giờ vẫn chưa muốn trả lại cho Lục Trần.

"Sao có thể chứ." Lục Trần mỉm cười nói.

Nhìn thấy Lục Trần không sao, Lâm Di Quân cũng yên tâm, nhưng nghĩ đến mẹ mình không muốn gặp anh, cô cũng không biết nên nói làm sao.

Tuy cô đối với Lục Trần cũng có hơn giận vì nói mãi không nghe, nhưng sau trong thâm tâm cô cũng hi vọng Lục Trần sẽ không bị người nhà vợ xem thường nữa.

"Bố ơi, lại đây ngồi với con đi." Kỳ Kỳ quay qua Lục Trần gọi.

"Ừ, bố đây." Lục Trần mỉm cười rồi đi đến ngồi xuống bên Kỳ Kỳ

"Cái đó là quà cậu mang đến tặng cho bố cậu sao?” Vương Tuyết nhìn cái túi màu xanh trong tay Lục Trần hỏi.

"Vâng ạ, một chút thành ý, bố vẫn chưa đi làm về sao?" Lục Trần gật đầu, rồi để cái túi lên bàn trà uống trà.

Bởi vì cái túi có màu xanh nên mấy người họ không thể nhìn thấy bên trong có gì, nhưng mà nhìn thấy cái túi thường dùng của mấy tiệm tạp hóa, bọn người Vương Tuyết cũng chẳng có hứng mở ra xem thử là thứ gì.

Lâm Di Quân nhìn thấy trong mắt mẹ lóe lên tia khinh thường, không muốn bà ta nói ra câu nào khó nghe, bèn chuyển đề tài nói: "Mẹ, hôm qua con được thăng chức lên chủ quản bộ phận kinh doanh rồi.”

"Thật hả, vậy tiền lương chắc cũng tăng luôn hả. Cái công ty đó của con suýt nữa làm lũng đoạn luôn cả hệ thống phòng trộm của Du Châu rồi, tương lai chắc là tiền đồ rộng mở nhỉ." Vương Tuyết nghe vậy vui mừng nói, con gái có thành tựu thì dù là gả đi rồi thì người làm mẹ này cũng vui mừng từ tận đáy lòng thay cô.

"Lương cơ bản là sáu ngàn tệ, hơn nhân viên bình thường 20%, hơn nữa nếu nhân viên dưới cấp có thành tích tốt thì còn được thưởng thêm 5%." Lâm Di Quân gật đầu nói.

"Ai da, chị à, chị giỏi thật đấy, mới đến công ty đó có một năm đã thăng lên làm quản lý rồi, xem ra ông chủ đó của chị đúng là có mắt nhìn người nha." Lâm Di Giai cũng khen vài câu.

"Chị tài cán thế nào em cũng biết mà, chỉ là may mắn thôi." Lâm Di Quân cười nói, cô nói đều là thật, nếu như không phải cái người bí ẩn kia âm thầm giúp đỡ cô lấy được dự án của công ty bất động sản Lục Thành, thì cô căn bản không có tư cách leo lên chức chủ quản.

"Di Quân, con đừng xem thường bản thân như thế. Đúng rồi, bây giờ con đã thăng lên chức chủ quản, thì thu nhập cũng cao lên, sau này phải quản lý tốt thẻ ngân hàng, đừng có để tên vô dụng nào đó tiêu tiền lung tung." Vương Tuyết ám chỉ Lục Trần nói.

"Mẹ, Lục Trần cũng có công việc của anh ấy." Lâm Di Quân hơi ngại ngùng, có đương nhiên là biết mẹ cô đang ám chỉ Lục Trần, chỉ vì Lục Trần không đi làm, chỉ ở nhà ăn bám.

"À chị ơi, nghe nói công ty của chị bị người ta mua lại rồi, là cổ đông mới đề bạt chị lên chức chủ quản hả.” Lâm Di Giai đột nhiên nói.

"Cổ động mới là ai thì ngoài Hạ Tổng ra thì trong công ty hầu như chẳng có ai biết, dù cho hôm nay anh ta mở cuộc họp quản lý thì cũng đội mũ, đeo kính đen, căn bản không biết được anh ta là ai." Lâm Di Quần lắc đầu, nghỉ đến bộ dáng thần bí của cổ đông mới, trong lòng lại thầm cười.

Nhưng cô cũng rất hiếu kỳ, cổ đông mới thật sự giống như anh ta nói là trông rất quê mùa sao?

"Dù sao thì cũng đã được thăng lên chức chủ quản, sau này cố gắng làm việc đi, chuyện nhà cứ giao cho Lục Trần, cứ biểu hiện cho tốt trước mặt cổ đông mới.” Vương Tuyết dặn dò.

"Vâng, con biết rồi. À, lý do lần này con được thăng chức chủ quản, là con lấy được cái dự án của công ty bất động sản Lục Thành, cái dự án đó ngay cả tổng giám đốc của bọn con cũng không lấy về được. Thật ra thì con cũng bị bên bất động sản Lục Thành từ chối vài lần, đến lúc con muốn bỏ cuộc rồi thì không biết là ai gọi điện thoại cho Vương tổng bên đó, thế rồi Vương tổng mới chỉ định giao dự án lần này cho con, con cũng không biết là ông lớn nào cũng không biết là ai ở sau lưng âm thầm giúp đỡ con." Lâm Di Quân gật đầu, nói ra nghi vấn trong lòng mình.

Thật sự mà nói, cô hơi lo lắng, đối phương vô cớ giúp cô, lũ như sau này người đó tìm cô rồi đưa ra mấy cái yêu cầu vô lý, thì cô cũng không biết nên làm thế nào.

"Chị à, đừng có nói là có đại gia nào nhìn trúng chị rồi nha, chị tuy là đã kết hôn rồi nhưng nhà chúng ta vẫn có thể chuẩn bị cho chị một cái kiệu hoa lớn nhất Trùng Khánh." Lâm Di Giai nói đùa.

"Em nói bậy cái gì thế?" Lâm Di Quân trừng mắt nhìn Lâm Di Giai một cái, tuy là cô cũng có lo lắng về vấn đề này, nhưng sao có thể nói mấy câu thế này trước mặt Lục Trần chứ.

Hơn nữa Lục Trần là kiểu người sẽ không để ý những người mà anh ấy không thích.

Lâm Di Quân nhìn qua phía Lục Trần, thấy anh đang cho Kỳ Kỳ ăn dưa hấu, không biết Lục Trần có thực sự xem như không có gì không.

Thấy Lâm Di Quân nhìn mình, Lục Trần ngẩng đầu nhìn cô cười lên, người đằng sau giúp đỡ cô chính là anh mà, cho nên anh tất nhiên sẽ không để ý lời mà Lâm Di Giai đã nói.

Đến khi Vương Tuyết nghe thấy những lời mà đứa con gái nhỏ của nhìn nói, bà cũng tinh ý nhìn Lục Trần, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.

Năm đó, lúc con gái lớn cố chấp gã cho tên phế vật Lục Trần bà đã cật lực phản đối, nếu như hôm nay đúng là có đại ra nhìn trúng cô, bà cũng không ngại khuyên cô ly hôn.

Một mặt là vì muốn tốt cho con gái, mặt khác nếu con gái được gả vào nhà giàu, thì nhà bọn họ cũng nở mày nở mặt.

"Em nói đùa thôi, chị đừng tưởng thật." Lâm Di Giai cười ha ha nói.

"Phải rồi Hồ Hồng, hôm trước cậu có nói với tôi chuyện này, có phải là cậu âm thầm giúp chị tôi không?” Lâm Di Giai quay đầu nhìn Hồ Hồng ngồi bên cạnh nói.

"À, tối, tôi chỉ là tiện nói chuyện này với bố, cũng không biết có phải ông ấy đích thân đến gặp Vương Tổng để nói giúp chị Di Quân không nữa, tối nay tôi sẽ về hỏi ông ấy." Hồ Hồng ngây ra hồi lâu mới nói.

"Không phải hỏi, lần trước cũng là do bố cậu ra mặt nói giúp nên tập đoàn quân Duyệt mới đồng ý đồng ý đưa nghiệp vụ đó cho mẹ tôi, lần này chắc chắn cũng là ông ấy tìm Vương tổng nói chuyện, thật không ngờ bố cậu lại quen biết rộng như thế.” Lâm Di Giai chắn chắn nói.

"Không phải cháu nói khoác, công ty nhà cháu tuy quy mô không lớn, nhưng quan hệ của bố cháu không phải ai cũng so được, bố cháu cũng mấy lần mời ngài Lục đi ăn cơm rồi." Hồ Hồng không ngượng mồm nói.

Sự thật là quy mô công ty nhà hắn còn chưa qua một trăm triệu, bố hẳn ngay cả tư cách mời Lục Trung cũng không có.

"Sau này nhà cô đều phải nhờ vào cháu rồi, cháu cũng nên noi theo học tập bố cháu." Vương Tuyết bày ra dáng vẻ trưởng bối, nhưng cũng vui mừng vì đứa con gái nhỏ của bà tìm được một tấm lang quân như Hồ Hồng.

"Dì Vương nói đúng ạ, cháu nhất định sẽ cố gắng noi theo, để sau này tiếp quản công ty có thể phát triển công ty trở thành một công ty top đầu.” Hồ Hồng khiêm tốn nói.

"Thật sự là bố em giúp chị sao?" Lâm Di Quân kích động nhìn Hồ Hồng, nếu thật sự là bố Hồ Hồng giúp đỡ thì cô yên tâm hơn rồi.

"Di Quân, con không phải hỏi nhiều, ngoài bố Hồ Hồng ra thì còn ai có thể giúp con chứ, ngay cả nghiệp vụ của tập đoàn Quân Duyệt cũng là do bố Hồ Hồng giúp mẹ có được, con nên cảm ơn Hồ Hồng đi." Vương Tuyết nói xong thì nhìn qua Lục Trần.

"Này Lục Trần, Hồ Hồng giúp Di Quân một chuyện lớn như thế, cậu cũng mau nói một câu cảm ơn Hồ Hồng đi.” Vương Tuyết lại nói.

 "Lục Trần bỏ miếng dưa hấu trên tay

xuống, ngẩng đầu nhìn Vương Tuyết: "Cậu ta không có tư cách để con phải nói cảm ơn.

Lần trước Hồ Hồng tham lam giành công chuyện tập đoàn quân Duyệt, Lục Trần đã không vui rồi. Lần này tên nhóc này lại dám nói là giúp đỡ vợ anh khi bản thân chẳng làm gì, chuyện này bảo anh nhìn thế nào đây.


 

Chương 23: Cha con họ Hồ không biết xấu hổ

 

"Cậu nói cái gì? Hồ Hồng trước là giúp tôi, bây giờ giúp Di Quân, thế mà cậu dám nói nó không có tư cách để cậu cảm ơn?” Vương Tuyết không ngờ rằng Lục Trần dám cãi lại bà, lập tức nổi giận.

Lục Trần bình thản, quay sang phía Hồ Hồng, trầm giọng nói: "Cậu dám gọi điện thoại hỏi bố cậu, là ông ta sau khi nói chuyện với Lục Trung thì mẹ tôi mới lấy được hợp đồng kia của tập đoàn quân Duyệt không? Rồi cũng là ông ta gọi điện thoại cho Vương tổng của Lục Thành bảo Vương tổng đưa dự án của Lục Thành cho Vợ tôi?”

"Tôi..." Đối diện với chất vấn của Lục Trần, Hồ Hồng hơi hoảng loạn, bố hắn làm gì có bản lĩnh lớn đến thế.

Đừng nói đến đại gia Lạc Trung, cho dù là Vương tổng của Lục Thành, thì với cấp bậc của bố hắn cũng không thể tiếp xúc được, hai chuyện kia hoàn toàn không liên quan đến bố hắn.

"Anh rể, anh có ý gì? Vì anh là đồ vô dụng nên không muốn người khác có bản lĩnh sao? Nếu không phải bố của Hồ Hồng giúp đỡ vậy thì là anh chắc?” Nhìn thấy Lục Trần chất vấn bạn trai mình, Lâm Di Giai lập tức nạt lại.

"Có phải là anh giúp hay không không quan trọng, mấu chốt là tên nhóc kia có dám gọi điện hỏi bố hắn không hay thôi. Hoặc là mọi người có thể gọi điện thoại cho Lục Trung và Vương Khuê, số điện thoại của bọn họ con đều có, có muốn con cho mọi người không?” Lục Trần cười lạnh nói.

"Gọi thì gọi, đến lúc tự vả thì đừng có trách đưa em vợ như tôi không nể mặt anh." Lâm Di Giai cũng cười khấy nói.

Lục Trần nở một nụ cười khinh bỉ, để xem là ai mới là người tự vả.

"A Hồng, bây giờ cậu mau gọi điện thoại cho bố cậu đi, để cho ai kia biết nhà cậu giỏi như thế nào." Lâm Di Giai thôi thúc nói.

Lâm Di Quân và Vương Tuyết cũng nhìn Hồ Hồng. Hồ Hồng hơi do dự, trong lòng bây giờ một khoảng trống rỗng.

Nhưng theo sự ăn ý của hắn và bố hắn thì hắn quyết định lấy danh dự ra đặt cược một lần, nếu không để chuyện này bại lộ hắn không những mất hết danh dự, còn mất luôn cả cơ hội với Lâm Di Giai. Nghĩ là vậy, hắn kiên quyết lấy điện thoại ra gọi cho bố hắn.

"Bố, lần trước con nói với bố ra mặt nhờ đại gia Lục giúp đỡ chuyện của dì Tuyết, còn cả việc tìm Vương tổng nhờ ông ta đem dự án của Lục Thành cho chị Lâm Di Quân nhưng anh rể của Di Giai không tin, cứ bắt con phải điện thoại hỏi bố có phải thật không, bố giúp con nói rõ chân tướng với bọn họ đi." Tâm trí Hồ Hồng đang rất loạn, hắn muốn rời khỏi đây ngay lập tức.

Theo hiểu biết của hắn về bố hắn thì ông ta rất thông minh, mà hắn đã nói đến thế này, bố hắn nhất định hiểu ra tình hình rồi.

"Con trai à, bố đã nói với con bao nhiều lần rồi, làm người phải biết chừng mực, làm chuyện tốt cũng không nhất thiết phải nói ra, con vẫn còn non nớt quá. Người khác tin hay không thì liên quan gì? Con yêu Lâm Di Giai, âm thầm vì nó giúp đó là được rồi, nói ra làm gì để người ta cười cho. Được rồi, đừng để ý người khác nghĩ thế nào, tin hay không không cũng quan trọng, làm tốt việc của con là được rồi. Không nói chuyện với con nữa, vì giúp đó chị Di Quân của con, bây giờ bố phải mời Vương tổng đi ăn con nữa, tắt mắt đây." Bố của Hồ Hồng nói xong thì cúp máy luôn.

Hồ Hồng làm ra dáng vẻ không muốn nhắc lại, lời bố hắn nói người trong nhà chắc chắn đều nghe rất rõ rồi.

Bây giờ ngoài Lục Trần ra người trong nhà đều không nghi ngờ gì nữa, hơn. nữa trong lòng còn thầm thán phục bố của Hồ Hồng, đúng là rất biết thay người khác xử lý chiến trường, không hổ là sếp lớn của công ty lớn.

"Anh rể à, anh còn gì để nói không?" Lâm Di Giai kiêu ngạo nhìn Lục Trần hỏi.

"Anh rẻ, hi vọng anh qua IUIUC VUI up án này." Hồ Hồng nhìn Lục Trần với khuyên mặt khiêu khích.

Lục Trần không để ý đến Lâm Di Giai, anh nhìn Hồ Hồng và cả người bố không biết xấu hổ của Hồ Hồng, hôm nay nhân sinh quan của anh đúng là được mở mang.

"Bố con các người rất giỏi, cực kỳ giỏi!" Lục Trần híp mắt, cười nói "Nhà cậu mở siêu thị đúng không, tôi hi vọng sau này bố con cậu sẽ không vì chuyện không biết xấu hổ hôm nay mà hối hận.”

"Anh rể, chuyện nhà tôi mở siêu thị là thật, anh sẽ không vì chuyện bố tôi giúp đỡ chị Di Quân mà đến siêu thị nhà tôi để lừa đảo chứ?" Hồ Hồng cố ý trợn mắt, giả vời ngạc nhiên mà nhìn Lục Trần.

Lừa đảo?

Lục Trần cười lạnh, không muốn nói thêm gì.

"Đúng là bùn nhão thì không thể quét | lên tường mà, vô dụng." Vương Tuyết khinh thường lắc đầu nói.

Lâm Di Quân nhìn Lục Trần, trong lòng cũng đang phát cáu, nhưng cô không

muốn nói gì Lục Trần trước mặt nhà ngoại, chỉ thở ra một hơi thật dài, rồi gọi Hồ Hồng: "Hồ Hồng, xin lỗi em, chị thay Lục Trần xin Lỗi em vì sự cộc cằn của anh ấy, cũng cảm ơn bố em vì đã giúp đỡ chị,”

"Chị Di Quân, chị nói thế hơi nghiêm trọng rồi, thực ra em cũng không định nói chuyện này ra, chỉ là lúc nãy anh rể bức người quá đáng, em chỉ đành gọi điện cho bố em để đổi lại sự trong sạch cho em." Hồ Hồng tỏ ra cam chịu nói.

Lâm Di Quân căn bản không nhìn ra sự giả dối của Hồ Hồng, ngược lại còn cảm thấy chồng mình thua kém đứa em rể này, cách biệt quá rõ ràng.

Đúng là không thể đấu lại mà.

"Lục Trần, đến bây giờ cậu vẫn cảm thấy Hồ Hồng không có tư cách để cậu cảm ơn sao?" Vương Tuyết hỏi lại.

Lục Trần trong lòng có chút bực, nhưng nghĩ vẫn là nên nhịn lại.

Anh vốn có rất nhiều cách để lật tẩy sự vô sỉ của bố con Hồ Hồng, nhưng nhìn thấy thái độ của Vương Tuyết và Lâm Di Giai thì anh đổi ý rồi.

Thực ra anh rất thích cái cảm giác bọn họ bị lừa này, vậy cứ để cho bọn họ đắm chìm vào đó đi.

Từ hôm nay trở đi, anh cũng không định sẽ đến Lâm gia để chịu khinh bỉ nữa.

Còn về phần vợ anh, thì anh sẽ tìm cơ hội nói cho cô biết, còn cô có tin hay không thì phải xem cô ấy thế nào.

Lúc sáu giờ tối, Lâm Đại Hải cuối cùng cũng đi làm về, chị em Lâm Di Quân đã làm xong cơm nước để chuẩn bị ăn cơm.

"Chúc mừng sinh nhật bác, đây là bình hoa đời Đường cháu đã dốc sức mua về ở thị trường đồ cổ."

Lâm Đại Hải nhận lấy bình hoa nhìn, thử, bất kể là hoa văn hay gia công đều rất tinh tế, nhưng ông vừa nhìn đã biết đây là chẳng phải là bình hoa thời Đường gì cả, mà là sản phẩm phỏng chế của công nghiệp cận đại.

Nhưng dù là đồ phỏng chế, nhưng ông biết loại bình hoa này cũng phải tốn mười mấy hai mươi vạn tệ mới mua được, ông gật đầu nói: "Tiểu Hồ cháu có lòng rồi, Di Giai, con nhận bình hoa đi, bố thích lắm."

Được Lâm Đại Hải tán thưởng, Lâm Di Gia và Hồ Hồng rất xúc động.

"Anh rể, không phải anh cũng mua quà tặng bố sao, anh cũng lấy ra đây cho mọi người cùng xem đi." Hồ Hồng nhìn Lục Trần, cười khiêu khích.

Lâm Di Giai đang định đem bình hoa đặt lên kệ cũng dừng lại, muốn xem thử rốt cuộc Lục Trần tặng quà gì.

Lục Trần lấy cái ly từ trong túi ra, bước đến đưa cái ly đến trước mặt Lâm Đại Hải: "Bố, chúc mừng sinh nhật. Đây là ly Dạ Quang của thời Nam Tống, thích hợp để uống rượu nho, hi vọng bố thích."

"Trời ơi, cái ly này của anh là ly Dạ Quang sao? Anh rể, anh nghĩ em là con nít ba tuổi hả?” Nhìn thấy Lục Trần lấy ra một cái ly xấu không dám nhìn, Lâm Di Giai nhịn không được mà cười nhạo.

Hồ Hồng vẫn một mặt đầy kiêu ngạo, lúc nghe Lục trần nói cái ly đó là ly Dạ Quang của thời Nam Tổng hắn suýt chút nữa không kìm được mà cười thành tiếng.

Lâm Di Quân hơi ngại ngùng, muốn giải thích dù đây không phải ly Dạ Quang thì giáo sư Vụ Chính Đào cũng muốn trả hai lăm vạn tệ để mua nó.

. Nhưng so với mấy người đang cười trào phúng kia, Lâm Đại Hải lại nhìn chằm chằm cái ly trước mặt, trong mắt đột nhiên quét qua một tia xúc động.

Cảm giác xúc động này khiến ông không thể vươn tay ra mà đón lấy cái ly trong tay Lục Trần.

Nhưng đến lúc ông hồi thần trở lại muốn tiếp lấy cái ly, Vương Tuyết đã động tay trước.

"Lục Trần, cậu quá quắt lắm rồi, hồi nãy Hồ Hồng bị oan uổng thì không nói nữa, bây giờ lại dám lôi một cái ly nát ra mạo nhận ly Dạ Quang, cậu làm tôi quá thất vọng."

"Cậu nghèo thì tôi cũng nhịn rồi, chỉ cần Di Quân thích cậu thì tôi cũng không nói nhiều, nhưng nhân phẩm của cậu không ngờ tồi tệ đến mức này, bà này nhịn không nổi nữa rồi, cầm cái thứ đồ chơi đó của cậu cút khỏi đây, từ bây giờ đừng đến nhà bà làm người khác mất mặt!”

Vương Tuyết phẫn nộ thét lên, một tay hất đồ trong tay của Lục Trần, cái ly thuận theo rơi xuống nền nhà, xoảng một tiếng vỡ nát.

Tags

Tin tức liên quan