Hotline : 0938 784 795
Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện

Ngọc Sơn Carving - 08/08/2020 - 0 bình luận

Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Truyện

 

Chương 21:

Thủy Hử Tam Kiệt Đối với chuyện này Lục Trần vốn dĩ muốn giải quyết một cách nhẹ nhàng, nhưng khi nghe Trương Tam Nguyên nói muốn đánh gãy tay anh, thì anh lại thay đổi ý định, anh kêu người đến giải quyết. Bởi vì muốn đối phó mấy người này, cách tốt nhất là khiến cho đồng đảng của chúng lộ diện, như vậy mới có thể đạt được hiệu quả tốt. Lục Trần không phải gọi điện thoại cho Lục Trung, mà là gọi cho Bình đại ca, người quản lý thế lực ngầm ở Cát Khu. Bình đại ca tên là Tổng Hải, dưới trướng hắn còn có hai người anh em, một người tên Sử Tiến, một người tên Lâm Thông, ba người tự xưng là Thủy Hử Tam Kiệt, bọn chúng là người khống chế các thế lực xã hội đen ở Cát Khu. Tuy nhiên, bọn chúng chỉ là một trong những bằng xã hội đen mà Lục Trung đã bí mật bồi dưỡng ở Du Châu Lục Trần cảm thấy gọi bọn chúng đến đối phó đám người Trương Tam Nguyên là tốt nhất rồi. "Tốt lắm, nếu cậu đã gọi người đến, vậy Trường mỗ ta sẽ chơi với các người”. Nhìn thấy Lục Trần gọi người đến, Trương Tam Nguyên cũng không hề gấp gáp. Đúng lúc hôm nay trong tiệm cũng có một vài nhân vật có thể lực không ở dưới trướng ông ta đang ở đây, tiện thể để cho bọn họ biết Trương Tam Nguyên này cũng là một kẻ có thể lực. Thậm chí thấy Lục Trần gọi người ông ta cũng chẳng thèm suy nghĩ, bởi vì ông ta tự tin, dù Lục Trần có gọi ai đến đi chăng nữa thì đều phải nể mặt nhân vật tầm cỡ đứng sau lưng ông ta vài phần. Thậm chí làm không tốt, có khi tất cả đều phải nghe theo vị đại ca kia cũng nên. Lục Trần cười cười, không muốn nói nhiều, khoan thai đi đến cái ghế gần đó ngồi xuống. Tống Hải nói nhiều nhất mười phút nữa hắn sẽ đem người tới, từ giờ đến lúc đó cũng không tốn bao nhiêu thời gian. "Cậu trai trẻ, cứng ắt dễ gãy, cậu trước đó nếu chịu bán cái ly đó cho tôi thì bây giờ đã xong chuyện rồi, nhưng mà bây giờ nếu cậu muốn bán cho tôi thì tôi cũng không cần nữa, bởi vì cậu đã phụ lại lòng tốt của tôi, bây giờ tôi mà mua của cậu thì không phải không nể mặt chủ tiệm Trương rồi sao". Vu Chính Đào lắc đầu, cũng bước đến một bên ngồi xuống, ông muốn xem thử Lục Trần định giải quyết chuyện này thế nào. Chuyện quan trọng nhất là cái ly mà ông thể phải có được, đến cuối cùng phải trả bao nhiêu tiền, vì ông tin chắc Trương Tam Nguyên sẽ bán cho ông thôi. Những người khác cũng đành lắc đầu xem tiếp vở kịch này, chỉ là vẫn không có ai nói thêm gì. Mười phút rất nhanh đã qua rồi, bên ngoài cửa tiệm xuất hiện hai chiếc xe ô tô, bảy tám người cao to từ trên xe nhanh chóng đi xuống. Đứng đầu là một thanh niên khoảng hơn ba mươi tuổi, người này cắt một cái đầu định, trên mặt còn có một vết sẹo, làm cho khuôn mặt hắn trở nên dữ tợn.Hai bên phải trái của hắn có hai người cũng mặt mũi dữ tợn, tuổi tác cũng không cách biệt quá lớn với hắn. "Tống đại ca, Sử đại ca, Lâm đại ca, sao các anh lại đến đây?” Nhìn thấy ba người đứng đầu, Trương Tam Nguyên run rẩy một hồi, vội chạy ra đón tiếp. Ông ta căn bản không nghĩ đến người mà Lục Trần gọi đến lại là Thủy Hử Tam Kiệt, là người khống chế các bằng phái xã hội đen ở Cát Khu. Ba người bọn hắn không thèm để ý đến hắn, mà đồng loạt nhìn vào Lục Trần đang ngồi trên ghế hút thuốc trong tiệm, rồi bước nhanh vào trong. Những người khác không ai nghĩ người Lục Trần gọi đến là Thủy Hử Tam | Kiệt, bọn họ đều cho rằng Thủy Hử Tam Kiệt là do Trương Tam Nguyên gọi đến giúp hắn ra mặt. Nhưng nhìn thấy ba người bọn hắn không thèm đoái hoài Trường Tam Nguyên mà tiến lại chỗ Lục Trần thì trong lòng lại nổi lên nghi ngờ. "Lục thiếu gia” "Lạc thiếu gia” "Lục thiếu gia” Thủy Hử Tam Kiệt nhanh chóng đi đến trước mặt Lục Trần, bọn hắn cung kính chào hỏi Lục Trần trong ánh mắt kinh ngạc của người xung quanh. Lục... Lục thiếu gia? Từ khi nào ở Du Châu có nhân vật lớn này vậy? Người giàu có họ Lục thì chỉ nghe danh Lục Trung, cũng không nghe nói hắn có con trai? Người xung quanh hết nhìn Thủy Hử Tam Kiệt lại nhìn Lục Trần, trong chốc lát cảm thấy hơi hoang mang. Còn Trương Tam Nguyên thì đang gào thét thảm thiết trong lòng. Chỗ dựa của ông ta chính là Thủy Hử Tam kiệt, không ngờ chỗ dựa của ông ta ở trước mắt thanh niên trẻ tuổi kia lại ngoan ngoãn như cháu trai, thế mà ông ta lại dám đi đụng vào sự tồn tại vi diệu này, lần này thì chết chắc rồi. Lục Trần gật đầu, sau đó nhìn khuôn mặt tái nhợt của Trương Tam Nguyên, nhẹ nhàng nói: "Ông ta nói muốn đánh gãy tay tôi, còn nói muốn cho tôi ngồi tù, chuyện này khiến tôi không vui, nên làm thế nào, trong lòng các người chắc đã rõ." Lục Trần nói xong cầm cái ly rời khỏi tiệm đồ cổ. Anh không muốn lãng phí thời gian ở đó, anh tin nếu như Thủy Hử Tam Kiệt không ngớ ngẩn thì sẽ tự biết nên làm cái gì. Nhìn thấy Lục Trần tiến thẳng ra ngoài, sắc mặt Thủy Hử Tam Kiệt liền thay đổi, Lục Trần tuy không nổi giận nhưng bọn hắn cảm nhận được phẫn nộ trong lòng Lục Trần. Đây mới là thiếu gia hàng thật, chỗ dựa Lục Trung của bọn họ chỉ là quản gia nhà

Tags

Tin tức liên quan